"Vậy ngài chờ, ngài muốn cà phê, hay là hồng trà?" Belin nhiệt tình mà hỏi thăm.
Klein cười cười nói:
"Lúc trẻ tuổi, tôi thích cà phê, thích loại thơm nồng, nhưng hiện tại, tôi lại thích hồng trà hơn."
"Tôi cũng thích hồng trà, vậy... Một ly hồng trà Hầu Tước?" Belin cười đề nghị.
Cà phê và hồng trà đãi khách của "Hiệp hội người hầu gia đình trợ giúp thành phố lớn" đều là phẩm chất bình thường, thuộc về đẳng cấp trung đẳng, hồng trà Hầu Tước là Belin mang đến từ trong nhà cho bản thân hưởng dụng.
Klein cũng không phải là người không có kiến thức, hơn nữa rất tự tiện quan sát, vừa rồi sau khi vào cửa, đã đem các chi tiết của cảnh vật chung quanh nhét vào trong mắt mà không lộ vết tích, phát hiện cà phê và hồng trà trong tủ trưng bày đều rất bình thường, tin tưởng phẩm chất khẳng định không cao, cho nên, anh cho rằng hồng trà Hầu Tước hoặc là hiệp hội cất kỹ, dùng để chiêu đãi khách quý, hoặc thuộc về sở hữu tư nhân của cô gái trước mặt, nhưng mặc kệ thế nào, đều đủ để nói rõ tâm ý của đối phương.
Anh không có vạch trần, cười cười nói:
"Cảm ơn, tôi không cách nào cự tuyệt đề nghị của cô.
"Không biết nên làm sao xưng hô cô, quý cô?"
"Belin, gọi Belin là được." Belin tươi cười như hoa mà gật đầu nói.
Cô nhẹ nhàng mà đi vào phòng trong, bảo đồng sự phụ trách tư liệu chọn ra người thích hợp, sau đó, trở lại quầy tiếp đãi, cầm lấy một hộp thiết bạc, động tác thuần thục mà pha hồng trà.
A, có khuôn mặt dễ nhìn, khí chất không hề sai, ăn mặc thể hiện thân phận, dù cho đã trung niên, cũng có thể cảm thụ được thiện ý của cô gái đẹp... Klein lần đầu thể nghiệm chuyện cùng loại, nhịn không được thổn thức một trận.
Điều này làm cho anh càng trở nên cảm nhận được tầm quan trọng "Chỉ có thể là bản thân mình" trong thủ tục của Người không mặt.
Nếu như không vững vàng nhớ kỹ điểm này, trầm mê với ưu thế do bề ngoài mang đến, vẫn gìn giữ hình dạng tương ứng, quên thậm chí bài xích bản thân quá khứ, từ từ lạc đường!