Đi tới trước vài mét, hai người chân chính tiến vào căn phòng của ác linh bị phong ấn.
Ở đây cũng đã bị hủy diệt, lọt vào vùi lấp, Klein mượn thân thể và con mắt của Senol, vừa dạo chung quanh vừa tìm đầu mối.
"Ở đây hẳn là có một cái ghế dựa cao màu đen." Sharon ngừng lại, chỉ vào một mảnh gỗ vụn đặt ở giữa hai tảng đá mà nói.
Klein nhớ tới hình ảnh vị nam tử trẻ tuổi Medici hư hư thật thật ngồi trên ghế dựa cao đã từng gặp qua trong mộng, đầu rũ xuống, hình như đã tử vong.
Sharon không có dừng lại, bước đi trong bùn đất, tìm kiếm vết tích khác, bỗng nhiên, nàng ấy lần thứ hai mở miệng nói:
"Ở đây hẳn là cũng có một cái."
Còn có một cái? Ghế dựa cao màu đen thứ hai? Klein ngạc nhiên nhẹ nhàng đi qua.
Senol trong dạng oan hồn hóa dưới sự khống chế của Klein, xuyên qua bùn đất và đá dày, đi tới bên cạnh của Sharon, nhìn thấy phía trước vùi lấp một tay vịn sứt mẻ khắc đầy hoa văn không cân đối, nó gần giống mà lại có khác biết với mảnh gỗ vụn trước đấy phát hiện.
Cái tay vịn này không phải màu đen đậm thuần túy, trong đường văn lộ ra màu đỏ sậm, dường như sắt và máu trộn lẫn.
Hồi tưởng lại hình ảnh trong cơn ác mộng, Klein xác định cái ghế dựa cao này không phải ghế mà nam tử trẻ tuổi Medici hư ảo ngồi.
Đây là cái thứ hai!
Bên trong phòng phong ấn ác linh chí ít có hai cái ghế dựa cao!
"Klein" và Sharon đều không nói gì, phân biệt đi đến phương hướng khác nhau, tìm kiếm vết tích khác.
Không bao lâu, bọn họ phát hiện bằng chứng tồn tại của cái ghế dựa cao thứ ba!
Đó là một phần chân ghế, chủ yếu là hoạ tiết màu đỏ và màu đen, hoàn toàn khác với hai mảnh gỗ vụn trước đấy.
"Có lẽ là đặc điểm không cân đối của kỷ thứ tư tạo thành vấn đề..." Klein biết phong cách của Sharon, chủ động mở miệng, nói ra lời mà ngay cả bản thân cũng không quá tin tưởng.