Anh khi còn ở giữa không trung, lại búng ngón tay, lần này điểm hỏa là tay áo chỗ khớp cánh tay phải!
Mà nơi anh nguyên bản đứng, cỏ dại xanh đậm bỗng nhiên héo rũ, mặt ngã màu đen nháy mắt trắng bệch ra, tựa như bị phong hoá từ lâu.
Công kích này tới trong im lặng, không hề có dấu hiệu, nếu không phải Klein biết kẻ địch mạnh mẽ, dừng lại ở cùng một vị trí rất có khả năng gặp phải công kích khó có thể ngăn cản, nếu không giải trừ ảnh hưởng đến hai chân trước, anh hiện tại đã bị thương nặng, mất đi năng lực chiến đấu, thậm chí chôn vùi đi sinh mệnh.
Trong tiếng bốp, hai nơi ống tay áo Klein bốc cháy, tay phải rốt cuộc có không gian hoạt động, đưa vào túi áo, chụp lấy kèn ác-mô- ni-ca nhà mạo hiểm.
Thịch!
Anh rơi xuống đất, lăn tròn một cái, tay phải chợt chống xuống, để cho thân thể bắn lên, tay trái mang bao tay da người theo đó búng ngón tay.
Lúc này đây, mục tiêu của anh mới là đám người giấy dán ở trên mặt anh, làm cho anh không thể hô hấp.
Bốp!
Người giấy hừng hực bốc cháy, ngọn lửa đỏ đậm thiếu chút nữa đốt tới tóc Klein.
Lúc này, trong đầu anh đột nhiên hiện lên một cảnh tượng:
Một mũi tên từ băng tinh ngưng tụ thành, nhiễm màu lục lấy tốc độ cực nhanh bắn về phía đầu anh!
Bởi vì tốc độ rất nhanh, bởi vì bản thân nó trong suốt, mũi tên hày bình thường là không phát hiện được!
Klein đã có thể tính là thu được dự cảm nguy hiểm, cũng đã có chút muộn, bởi vì anh còn bị quần áo trói buộc ảnh hưởng hành động, không kịp hoàn toàn tránh đi.
Trong khi suy nghĩ xoay chuyển, phần eo anh miễn cưỡng cong đi, nửa thân trên ngã về phía sau, cùng dời sang bên phải không ít.
Phốc!
Mũi băng tiễn thật nhỏ kia bắn trúng ngực trái anh, làm cho jacket màu nâu cùng áo sơ mi trắng ở vị trí đó vỡ nát trong nháy mắt, bay ra giữa không trung.
Nhưng mà, băng tiễn trí mạng này không thể tiếp tục đi về phía trước, bởi vì chắn ở phía trước nó là một quyển sách bìa màu nâu sậm.