"Vâng, ngài Odell." Denier sợ hãi đứng lên, đáp lại đối phương.
Klein nhất thời không nhớ ra quý ngài tản mạn lăn đồng bạc ở giữa các ngón tay này là ai, bởi vì đối phương tựa như không có tiền thưởng, đợi nghe cái tên Odell này, anh mới mơ hồ cảm thấy quen tai.
Ngay ở lúc anh hồi tưởng, anh thấy người đội mũ trùm kia lấy từ trong túi ra một viên kẹo cà phê màu, đưa vào trong miệng, thanh âm cắn truyền ra ngoài.
Sau khi được trả lời khẳng định, hai người Odell không có dừng lại, ở trong không khí yên tĩnh, đi về thang lầu, lên lầu hai quán bar.
Denier thở hắt ra, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt nghi hoặc suy tư của Klein, thuận miệng nói:
"Odell, nhà mạo hiểm Odell phục vụ cho chủ nhân 'Tàu Ánh bình minh'."
... Mình nghĩ ra rồi, "Rắn độc tiền bạc" Odell! Hắn vẫn tuyên bố mình là hiệu lực cho "Nữ vương thần bí", nhưng không có ai có thể chứng thực, quay đầu có thể hỏi cô gái "Ẩn giả"... Mình lần trước nghe nói đến hắn, là ở cảng Damir, hắn giống như ở cùng chỗ với lão Quinn nhân viên tình báo của "Thượng tướng máu"... Bất quá, người sau đã bị "Người Treo Ngược" xử lý... Klein chợt nhớ lại không ít chuyện, cân nhắc hỏi:
"Còn người kia thì sao?"
"Ai mà biết được?" Denier quay đầu dặ dò thủ hạ, để bọn họ đi chuẩn bị văn kiện chứng minh thân phận cùng vé tàu tương ứng.
Bởi vì "Rắn độc tiền bạc" Odell không phải hải tặc, các loại lời đồn đãi về hắn thật thật giả giả, rất khó nói rõ, Klein thu hồi ánh mắt nhìn về phía thang lầu, đi về quầy bar, tìm vị trí ngồi xuống, khẽ gõ mặt bàn nói:
"Một ly Zarha."
Đây là bia mạch nha bản địa sản xuất, so với bia Nam xứ Wales cần vận từ bắc đại lục tới rẻ hơn không ít.
"3 penny." Người pha chế cũng khôi phục lại từ trong trạng thái yên tĩnh, cầm lấy một cái ly đang úp ngược.
Mọi người trong quán bar cũng bắt đầu khe khẽ nói nhỏ, ở dưới từng ngọn đèn tường khí gas chiếu rọi xuống, nghị luận nguyên nhân "Rắn độc tiền bạc" Odell mua mười vé tàu.