"Cũng không đưa ra kết cục của chúng ta... Shatas, cô kế tiếp muốn đi nơi nào?" Mobet buông đùi Grossel, nghiêng đầu hỏi Tinh linh ca giả.
Shatas ánh mắt bỗng nhiên mê mang vài giây, chợt kiên định nói:
"Tìm kiếm tộc nhân của tôi..."
Cô còn chưa dứt lời, đột nhiên thấy tóc của Mobet đang nhanh chóng bạc đi, thấy khuôn mặt nguyên bản bóng loáng của đối phương xuất hiện nếp nhăn rõ ràng.
Chỉ thời gian một cái hô hấp, Mobet trong mắt cô đã già tới sắp chết.
Shatas trong lòng căng thẳng, muốn xông qua, nhưng ngạc nhiên phát hiện hai chân mình không biết khi nào đã trở nên vô lực.
Thịch một tiếng, cô té ngã ra sàn, phát hiện mu bàn tay mình cũng giăng kín vết tàn nhan mà người già mới có.
Cô chợt rõ ràng là chuyện gì xảy ra, trong mắt nước mắt nhất thời ngăn không được chảy xuống, thân thể nỗ lực, giãy dụa, ý đồ hướng về phía Mobet.
Mobet cũng đã yếu đuối nằm trên đất, cũng đang nhích về phía cô, đang vươn bàn tay phải về phía trước.
Shatas đưa tay phải của mình qua, cầm lấy bàn tay khô quắt kia.
Bọn họ gian nan ngẩng đầu, trong con ngươi chiếu rọi ra bộ dáng đối phương hiện tại.
Bọn họ khóe miệng đồng thời nhếch lên, lại vô lực buông lỏng, mí mắt hạ xuống, che khuất ánh sáng.
Klein, Edwina, Anderson cùng Danis đối với biến hóa như vậy hoàn toàn không phản ứng kịp, cũng không biết có thể làm cái gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn thi thể Grossel nhanh chóng hư thối, máu thịt bốc hơi lên, chỉ còn xương cùng đặc tính phi phàm phân ra, nhìn Mobet, Shatas, Snowman cùng Ronzel ở trong vài giây ngắn ngủn đã già cả đến chết, sau đó mất đi hô hấp, lặp lại tất cả phát sinh trên thi thể Grossel.
Quần áo bọn họ hoặc biến mất hoặc biến thành tro bụi, linh hồn bọn họ tốc độ trôi đi rất nhanh, chớp mắt đã không còn.
"Vị gần nhất cũng đã sống ở bên trong vượt qua 165 năm..." Edwina thấp giọng tự nói một câu, quay đầu nhìn về phía bộ xương trắng đang nhìn ra mặt biển cùng mặt trời bên ngoài.