Anderson cười cười nói:
"Tôi cảm giác máu nhà mạo hiểm của tôi đang thiêu đốt, tôi rất tò mò vị tín sứ kia sẽ mang đến chuyện gì.
"Nguyên bản tôi vốn không cho rằng tôi sẽ có cơ hội biết được, ai ngờ anh thế mà mời tôi!"
Tôi không có, tôi chỉ là cho cậu hai lựa chọn... Klein lạnh lùng xoay người, đi hướng thang lầu, Anderson cuống quít xách lên vali hành lý mới mua, bước nhanh theo ở phía sau.
Ra khách sạn, Klein ngồi xe ngựa rời khỏi thành phố cảng, sau đó đi bộ tới rìa một vách núi không người của núi San Draco.
Nhìn sóng biển tầng tầng không ngừng va chạm vách núi phía dưới, Anderson hơi cảm thấy ngạc nhiên nhìn xung quanh trái phải một chút:
"Đây là mục tiêu của chúng ta?"
Klein không để ý tới câu hỏi của hắn, lấy ra một nắm phù chú làm từ thiếc trắng, thấp giọng niệm lên chú văn "Gió bão".
Anh đưa vào linh tính, mang phù chú này chia làm hai phần, một nửa cho mình, một nửa cho Anderson, chỉ lưu một cái trong đó ném về phía dưới vách núi.
"Hô hấp dưới nước, màng biển nước sâu..." Anderson kinh ngạc phân biệt mình thêm các hiệu quả siêu tự nhiên.
Ngay ở lúc này, phía dưới vách núi phát ra tiếng nổ đùng đùng, trong nước biển xông ra một quái vật lớn giống như cá voi.
Cả thân thể nó có màu lam sậm, miệng bỗng nhiên mở ra, lộ ra hàm răng trắng ởn cùng màu máu bên trong.
Klein đi đến mép vách núi, trực tiếp nhảy xuống, ở dưới sự trợ giúp của lực lượng phù chú, nhẹ nhàng rơi vào trong miệng sinh vật đáy biển khổng lồ kia.
Anderson đầu tiên là vẻ mặt mờ mịt nhìn, tiếp theo có chút hưng phấn mà nhảy xuống theo, rơi xuống bên cạnh Klein.
Sinh vật đáy biển khổng lồ nọ ngậm miệng lại, để cho bên trong trở nên một mảng tối đen.
Sau đó, nó chìm vào trong nước, bơi về phía về mục tiêu dự định.
Trong miệng nó, Klein trong mắt lóe lên tia chớp, nhìn thấu bóng tối, tìm một cái răng dựa vào, nhàn nhã ngồi xuống.
Bởi vì "Màng nước biển sâu" bảo hộ, anh cũng không lo lắng quần áo sẽ bị dơ.