"Dùng lực lượng thần bí không gian phía trên sương mù xám thể hiện ra vật phẩm bản thân có linh tính nhất định... Cho nên mới có 'Dây linh thể', mà trong thế giới hiện thực, sự vật không có sinh mệnh là không được." Klein thuần thục thao túng những dây đen này, rất nhanh đã chân chính, hoàn toàn nắm trong tay "Thế giới".
Hiện tại, anh không chỉ có thể làm cho vẻ mặt "Thế giới" càng thêm nhẵn nhụi, phản ứng càng giống người thật, mà còn có thể làm cho dao động linh tính của con rối tiếp cận tự nhiên, không hề tử khí trầm trầm nữa!
Trừ bỏ cái này, anh còn giống như người chơi hai mặt, trực tiếp có được thị giác, thính lực, cùng cảm quan khác của "Thế giới"!
Sau khi hoàn thành tất cả cái này, Klein nhìn đồng hồ bỏ túi vỏ vàng, truyền đi tin tức cho "Mặt Trời", để cho cậu ta có thể đếm thầm nhịp tim đập.
Hai bên bàn dài đồng xanh xa xưa loang lổ, từng bóng người mơ hồ ở đỏ thẩm hào quang bao quanh làm cho thân thể bị kéo dài ra, cố định xuống, bốn phía yên tĩnh, trống trải trước sau như một, tựa như ngàn vạn năm qua cũng không có sinh linh xâm nhập.
"Chào buổi chiều, ngài Kẻ Khờ ~" Giọng nói nhẹ nhàng vui vẻ của "Chính nghĩa" Audrey rất nhanh quanh quẩn ở trong cung điện to lớn được từng cây cột đá chống đỡ.
Klein mỉm cười gật đầu, nhìn các thành viên ở dưới tiểu thư "Chính Nghĩa" dẫn dắt đơn giản hoàn thành thăm hỏi lẫn nhau.
Phương diện này, "Ẩn giả" Capella không hề nghi ngờ có vẻ tương đối lặng lẽ, ở Audrey xem, đối phương cất giấu tâm sự không nhỏ.
Đợi cho thanh âm bình ổn, thành viên an tọa, "Kẻ Khờ" Klein trước liếc mắt nhìn tiểu thư "Chính Nghĩa" một cái, để cho vị "Bác sĩ tâm lý" này nháy mắt hiểu rõ ý tứ của anh, không nhấc tay biên độ nhỏ, giành lên tiếng trước, rồi nhìn về phía "Ẩn giả" Capella, như không để ý cho lắm cười khẽ một tiếng:
"Cô nói cho Bernarde, cô ta có thể dùng sự vật nhất định đổi lấy một ít đáp án."