Căn cứ tiểu thư Sharon miêu tả, người ủy thác hình tượng đại khái là 1m7 trở lên, dáng người tỉ lệ rất tốt, tóc dài màu nâu, thích mang giày da màu đen, hic, đây không phải là vị đối diện này sao... Mình lúc ấy đã hoài nghi cô ta là vị Bán Thần mà mình đã gặp ở trong nhà bảo tàng vương quốc, hơn nữa cô ta rất rõ ràng mình lấy đi là lá bài "Hoàng đế đen"...
Một đám ý tưởng nhanh hiện lên, Klein ngắn ngủi cũng không biết nên mở miệng như thế nào, đành phải bảo trì lặng lẽ.
Cô gái cằm không nhọn mà mang theo chút độ cong kia không tiếp tục vấn đề thân phận Hermann Sparrow, nhìn hoàng hôn như đọng lại ở ngoài cửa sổ nói:
"Khi anh ở tại quần đảo Roth, 'Hoàng đế đen' Nast Solomon cũng xuất hiện ở mảng hải vực này.
"Tôi nghĩ anh hẳn biết cái này ý nghĩa là gì, ngài hiệp đạo."
Thấy đối phương không chỉ vạch trần thân phận của mình, còn đưa ra ý nghĩ cùng chứng cứ, Klein đành phải giật giật khóe miệng nói:
"Định luật đặc tính phi phàm tụ hợp."
Cô gái đối diện anh vẻ mặt nhất thời nhu hòa một chút, giống như mang theo một chút ý cười:
"Anh quả nhiên là hiệp đạo 'Hoàng đế đen'."
... Thì ra cô không dám khẳng định... Cô chỉ là bày ra manh mối, biểu hiện ra thái độ tự tin... Cô ta vừa rồi sao có thể chắc chắc như vậy? Cô ta còn có bằng chứng chưa có thể hiện ra? Klein cảm thấy ảo não, cực kỳ nghi hoặc.
Cô gái như ở địa vị cao trong thời gian dài kia không có nhiều lời nữa, nhìn về phía giá sách nói:
"Anh là thông qua nhật kí của ông ta phát hiện tấm thẻ dấu trang kia là lad bài 'Hoàng đế đen'?"
Nhật kí... cô gái này cũng biết cái gọi là bút ký Russell là nhật kí... Klein giật mình, không có trả lời.
"Anh vừa rồi không lấy đi bản bút ký kia, là vì đã nhận ra cái gì?" Cô gái kia lại hỏi.
Cái này... Klein đột nhiên nghĩ rõ ràng một chuyện, quyết định không đáp mà hỏi lại, để cho mình không hề bị động như vậy nữa, không hề chỉ có thể đi theo tiết tấu của đối phương.