"Hắn hy vọng được hoả táng, như vậy sau khi chết có thể không bị quấy nhiễu."
"Gió bão trên cao, nguyện hắn yên giấc." Đại bộ phận thủy thủ đều tín ngưỡng "Chúa Tể Của Gió Bão", đều lấy quyền phải đánh ngực trái nói.
Nhìn một màn này, Klein không có tới gần, đứng ở xa xa, lẳng lặng quan sát.
Đợi cho lễ tang chấm dứt, thi thể hải tặc Revere dưới sự trợ giúp của quyển trục biến thành tro cốt, Klein thầm than một tiếng, ở trong lòng vẽ vầng trăng đỏ rực.
Ngày kế tiếp, ánh mặt trời vẫn chói chang, bầu trời thủy chung chính ngọ, "Tàu Tương Lai" vòng qua mấy di tích cùng phế tích, càng ngày càng xâm nhập mảng hải dương này.
Anderson không biết khi nào đã khôi phục bình thường, đi tới bên cạnh Klein.
Hắn liếc mắt nhìn ra xa một cái, chỉ vào kiến trúc bị bao phủ ở dưới mặt nước phía trước nói:
"Lướt qua di tích này, quẹo trái chạy đại khái mười hải lý, sẽ có cơ hội gặp được mỹ nhân ngư."
Cuối cùng... Klein đang muốn đáp lại, bầu trời bỗng nhiên tối xuống, ánh mặt trời xoay mình biến mất.
Lại một ban đêm tiến đến.
Không nói thêm gì nữa, anh quay về phòng, nằm lên trên giường.
Rất nhanh, anh tỉnh lại ở cảnh trong mơ, trước mắt là cửa sổ sát đất sạch sẽ, bàn dài sắp hàng chỉnh tề cùng giá sách bày đầy sách.
Lúc này đây, anh về lại cảnh trong mơ trước đó rời khỏi, về lại cái thư viện kia.
Hào quang hoàng hôn chiếu xạ vào, giăng kín một tầng vàng nhạt lên toàn bộ sự vật, Klein hơi cảm thấy nghi hoặc đi tới, đến bên giá sách lần trước đã xem qua.
Không có gì bất ngờ xảy ra, anh lại thấy các điển tịch thần bí học như "Sách phù chú".
Klein vừa tính rút ra cuốn sách, lật xem nhanh, ánh mắt đột nhiên quét đến giá sách đối diện, quét đến một quyển sách bìa màu đen:
"Bút ký Russell 3"!
Nhật kí Đại đế? Cả bản nhật kí? Klein theo bản năng muốn đưa tay lấy.
Lúc này, trong đầu anh chợt hiện lên đôi mắt thần bí nhìn chăm chú vào mình trên boong tàu kia, hiện lên kẻ mở cửa ở chỗ sâu trong đại sảnh bích hoạ mà Anderson Hood đề cập tới, hiện lên tình huống địa điểm cảnh trong mơ bị dời đi không bình thường của mình trước đó.