"Không cần mở ra!" Tiếng nhắc nhở của "Thượng tướng ngôi sao" vừa quanh quẩn, hải tặc nọ nửa là cho hả giận nửa là tò mò dùng sức mạnh mở quả dưa hấu kia ra.
Dưa hấu nứt thành hai nửa, bên trong là "óc người" màu trắng ngà giăng kín khe rãnh, xung quanh chảy ra chất lỏng đỏ tươi như máu.
Thịch một tiếng, hải tặc kia trực tiếp chết bất đắc kỳ tử, không còn đường sống cứu giúp, đặc tính phi phàm trên người hắn bắt đầu ngưng tụ với tốc độ nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Thật sự là tà dị, điên cuồng mà... Klein thầm than một tiếng, chuẩn bị trở xuống boong tàu.
Ngay ở lúc này, anh thấy một bàn tay thật lớn đột nhiên nhô ra từ trên mặt biển, chụp ở bên cạnh "Tàu Tương Lai".
Bàn tay này năm ngón tay thật dài, tiếp cận nửa thước, toàn thân màu xám đen như bình nguyên hoang vu!
Klein không tiếng động hít vào một hơi, nhịn không được nhìn Anderson Hood.
Người này vừa rồi còn nói lên thuyền tới nay vẫn không có phát sinh chuyện gì!
Bàn tay thật lớn màu xám đen chộp vào bên thuyền, nhanh nhấc lên trên, mang bộ phận dưới mặt biển kéo ra từng tấc một.
Klein xuyên thấu qua sóng nước xanh thẳm, đầu tiên là thấy một mảng lớn cái bóng xám đen, tiếp theo bị thịt khối mấp máy chiếm cứ toàn bộ tầm nhìn.
Quái vật kia giống như từ vô số thi thể màu đen khâu lại mà thành, sau hai bàn tay thật lớn là cánh tay héo rũ giống như củi đốt, cánh tay nguyên từ một tử thi nghi ngờ là Người khổng lồ. Người khổng lồ này con mặt duy nhất nhắm chặt, trên cổ dính liền mấy cái đầu khác, mà đầu này lại vươn ra những thân cá giăng kín vảy, phân thân thể như thằn lằn, thi thể vặn vẹo của nhân loại, chúng nó tầng tầng nối nhau, tầng tầng tiếp nhau, xây dựng ra đảo nổi dạng khối thịt.
Từ trên những thi thể khác nhau, từ giữa những khe hở nối tiếp, từng luồng khí màu xanh vàng tràn ngập ra, khuếch tán bốn phía, tựa như muốn bao phủ khu vực này.
Khụ! Khụ khụ khụ!
Chỉ ngửi một chút cái mùi này, không ít thủy thủ trên boong tàu đã kịch liệt ho khan lên, ho gần như không thẳng nổi lưng.