Klein kinh ngạc nghiêng người theo bản năng để tránh đưa lưng về phía Leomaster, kẻ vẫn đang sợ đến mức run lẩy bẩy trong phòng chứa đồ.
Hắn đâu thể chắc rằng tên tù nhân mặc áo ngắn bằng sợi đay này không có vấn đề!
Ngay khi ấy, màu đỏ thẫm trong ánh mắt của kỵ sĩ mặc giáp đen toàn thân có gương mặt giống hệt Leomaster đột ngột bừng sáng. Y giơ cao thanh cự kiếm thẳng u ám kia bằng cả hai tay.
Kịch!
Tiến lên một bước, y chém thẳng về trước với tốc độ mà Klein không thể nhìn ra bằng mắt thường.
Cùng lúc, vẫn đang đứng chéo với y, Klein vô thức giơ Quyền Trượng Hải Thần, khiến những viên đá quý màu xanh lam khảm trên đỉnh sáng lên.
Vù!
Một cơn cuồng phong thật sự xuất hiện giữa không trung bao trùm lấy Klein, bảo vệ hắn giữa mắt bão.
Xoẹt! Luồng sáng đen đặc nhào tới đập vỡ từng lớp gió lốc và làm chúng văng ra khắp nơi, khiến cả đại sảnh rung chuyển.
Uỳnh!
Dưới sự tấn công của thanh cự kiếm đen, gió lốc phát ra tiếng nổ và hóa thành một đợt sóng xung kích tràn khắp khu vực này. Nó cuốn phăng mọi thứ lên không trung.
Rõ ràng cú va chạm dữ dội đã làm giấc mơ chập chờn, tâm trí Klein bỗng hoảng hốt, hắn bất giác lăn hai vòng.
Bịch!
Hắn rơi khỏi chiếc giường trong căn phòng trên boong, mở mắt.
Hắc Thánh Giả kia mạnh kinh hồn… Hay nên nói là vì chưa bao giờ dùng Quyền Trượng Hải Thần ở thế giới thật nên trong mơ mình mới không thể mô phỏng được toàn bộ uy lực của nó nhỉ… Khoan! Vẫn đang là ban đêm! Klein đột ngột chú ý tới một vấn đề:
Lúc này không có ánh dương ban trưa chiếu vào từ ngoài cửa sổ!
Hắn tỉnh giấc là vì cuộc đối kháng dữ dội trong mơ chứ không phải thay đổi trong tự nhiên!
Nói cách khác, hắn nhất định phải ngủ lại ngay tức khắc, nếu không rất có thể sẽ vĩnh viễn biến mất trong bóng đêm, không bao giờ được tìm ra nữa!
Với ý nghĩ xoay chuyển như vũ bão, Klein chống tay phải xuống đất, bật người lên và nằm gọn trên giường.
Ngay sau đó, hắn suy tưởng ra vô số quả cầu ánh sáng chồng chất lên nhau, nhanh chóng tiến vào cơn mơ.
Trong quá trình ấy, Klein quét mắt về phía cửa sổ, lờ mờ trông thấy bóng đêm tối tăm bên ngoài. Nó tĩnh lặng, an yên mà không hề tà dị.
Cùng lúc, hắn mơ hồ cảm thấy vùng biển xa xăm kia đang có một lớp sương mù che kín. Giữa lớp sương mù ấy là một tòa giáo đường đỉnh nhọn có kiến trúc rất cổ xưa. Nó mang màu đen đặc, không có tháp chuông, trên đỉnh chỉ có lác đác vài con quạ bay lòng vòng như thể đang truy điệu cái gì, tưởng niệm điều gì.
Xung quanh tòa giáo đường nọ xây rất nhiều nhà cửa, có nhà dân hai tầng kiểu thường, có nhà gỗ đơn sơ, có tiệm bánh mì treo biển hiệu, có cả xưởng xay bột bằng guồng nước màu xám trắng… Dân cư đi lại trên phố chính và các con hẻm có bóng dáng mờ ảo, không rõ tình trạng cụ thể.