Nhìn thấy lời nhắc của Will Oncetine, Klein thoạt có cảm giác may mắn.
May mà mình không đi tìm đường chết, không tiếp tục thăm dò… Hắn không chần chừ gì mà thở phào nhẹ nhõm.
Dù hắn đã trông thấy bức bích họa liên quan tới “Kẻ Nuốt Đuôi” Ouroboros, gặp phải tên Anderson đáng sợ bị biến dị thành quái vật mà không rõ nguyên nhân, nhưng thực chất vẫn chưa đụng độ một tình huống nguy hiểm nào.
Không biết lần sau tiến vào cảnh mơ ấy là xuất hiện ngẫu nhiên trong một phạm vi nhất định hay tiếp nối từ lần mơ trước nhỉ… Nếu là vế sau, cách tốt nhất chính là không quấy rầy Anderson nữa hòng tránh kích động hắn, mà là về thẳng đường cũ, rời khỏi tu viện đen kia… Klein thu hồi tầm mắt, đọc dòng nhắc nhở tiếp theo:
[Trừ giấc mơ ra, những thứ còn lại không đến mức phiền toái như vậy. Miễn là anh đừng thử lại gần mấy tàn tích nọ, không nhìn trực tiếp vào những thứ bay trên bầu trời vào “giữa trưa”, không thách thức mấy cơn bão có điềm báo trước, cứ đi dọc theo tuyến hàng hải an toàn đã được người khác chứng thực, mọi chuyện sẽ không thành vấn đề gì quá lớn.
Còn về phần mỹ nhân ngư, nếu anh luôn khởi hành thẳng về phía trước, kiểu gì cũng gặp được chúng. Với cấp độ của chúng thì chỉ sinh sống được ở khu vực tương đối an toàn thôi, mà nó chẳng có bao nhiêu đâu.
Cuối cùng, chúc anh thuận buồm xuôi gió.
Thân ái, người bạn đang trong giai đoạn quan trọng giữa tuổi phát triển có thể sẽ thường xuyên ngủ say của anh,
Will Oncetine.]
Dù câu cuối khá dài và có vẻ khó đọc, nhưng trong nháy mắt Klein đã hiểu ý của “Con Rắn Vận Mệnh”:
Trước khi tui được sinh ra, nếu không phải chuyện vô cùng quan trọng, cực kỳ then chốt thì đừng có quấy rầy tui!
Tôi sẽ cố gắng hết sức… Klein thầm đáp lại trong lòng với vẻ không quá chắc chắn.
Nếu lần này thăng cấp thành công, có lẽ sẽ chỉ mất một ít thời gian cho đến khi hắn thỉnh giáo đối phương về cách tìm kiếm phối phương ma dược Danh sách 4 của đường tắt ‘Thầy Bói’.
Vì càng lúc càng tin tưởng vào việc tìm được mỹ nhân ngư, Klein lập tức rời giấc mơ, đội mũ, hướng thẳng tới nhà ăn của hải tặc.
Do bị giấc mơ trì hoãn, phần lớn đồ ăn đã nguội lạnh, nhưng đám hải tặc lại ăn vô cùng ngon miệng. Dù sao thì lần này cũng không có ai bỏ mạng.
Vì không có người chết, họ bỗng cảm thấy vui vẻ hẳn, lại có thêm cả tá thứ về sự kiện thần bí cho mình khoác lác.
“Muốn một cốc sữa tươi không?” Frank Lee cầm đĩa ngồi đối diện với Klein, nhiệt tình hỏi.
Nhớ tới cuộc đối thoại trong mơ, vẻ ngoài bình thản, trong lòng kiên quyết, Klein lắc đầu.
Hắn rất lo lắng toàn bộ sữa trên tàu này đều là sản phẩm thí nghiệm của Frank.
Frank không để ý lắm, uống sữa bò ừng ực, hỏi:
“Tôi nhớ là đã kể với anh về mấy thứ nho nhỏ kia trong mơ rồi nhỉ?”
“Phải.” Klein cắt một miếng thịt cá Xương Rồng được rưới nước xốt, bỏ vào miệng.