Vải mành cửa sổ bằng lụa được khép kín, toàn bộ căn phòng tối om. Audrey làm theo yêu cầu của nghi thức “Bói gương ma”, hoàn thành việc chuẩn bị tương ứng.
Đương nhiên, cô không cố ý chọn bất cứ một thời điểm cụ thể nào vì việc thỉnh cầu sự trợ giúp từ ngài ‘Kẻ Khờ’ không cần phiền toái như vậy.
Quan sát cây nến phía trước và ảnh phản chiếu của ánh sáng cũng như khuôn mặt mình, Audrey cầm bình tinh chất nhỏ vài giọt xuống ngọn lửa mờ nhạt.
Khi mùi hương nhàn nhạt mà thanh nhã lọt vào mũi, Audrey bỗng vô thức nhớ lại thời gian mình mới chỉ là một kẻ đam mê thần bí học trước kia.
Ban đầu Audrey cũng mắc phải đủ loại sai lầm. Vào thời khắc mấu chốt nhất trong việc cử hành nghi thức, cô nàng sẽ nhận ra mình quên chuẩn bị tinh dầu và tinh chất để lấy lòng thần linh. Thế là cô nàng đành phải dùng nước hoa chắp vá thay thế, mà kết quả thì thất bại khỏi cần bàn cãi.
Trên thực tế, dựa trên những thông tin mà ngài ‘Kẻ Khờ’ biểu lộ ra, dù mình có dùng nước hoa của bản thân để thay thế tinh chất thì Thần vẫn hưởng ứng thôi… Audrey khẽ hít thở, dùng suy tưởng để làm mình trấn tĩnh lại.
Cô biết suy nghĩ mất kiểm soát vừa rồi không phải là một thói quen của mình. Một chút hào hứng và tâm trạng lo lắng của cô đã bị Lời Nói Dối khuếch đại lên!
Điều chỉnh trạng thái lại thật tốt rồi, Audrey mới đan hai tay vào nhau đặt trước cằm, thành tâm thành ý lẩm bẩm tụng niệm:
“Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này;
Chúa tể thần bí ngự trên màn sương xám;
Vị vua Hoàng Hắc nắm giữ vận may.”
Sau khi câu niệm chú bí ẩn ấy khẽ vang lên bảy lần, Audrey nhận ra bóng tối chung quanh đã bao hàm cả những thứ khó miêu tả thành lời, hệt như mạch nước ngầm ẩn bên dưới bề mặt.
Ngẩng đầu lên, Audrey đưa tay phải xuyên qua ánh nến vẫn luôn tĩnh lặng, vuốt mặt gương từ trên xuống dưới một lần.
Bấy giờ nghi thức “Bói gương ma” cơ bản đã hoàn tất. Nếu tồn tại thần bí và chưa xác định hứng thú với nó thì sẽ đáp lại thông qua chiếc gương này.
Phía trên sương xám, bên trong cung điện cổ xưa hùng vĩ, Klein quan sát ngôi sao đỏ thẫm tượng trưng cho tiểu thư ‘Chính Nghĩa’. Nó đang phồng ra, co vào và tỏa sáng, cuối cùng nhuốm một màu gần đen toát lên cảm giác bí ẩn. Thế rồi, nó ngưng tự thành một vầng hào quang bằng với kích thước của chiếc gương thông thẳng ra bên ngoài.
Khác với hiệu quả của nghi thức trong quá khứ à, thú vị thật… Klein tựa người vào thành ghế, lan tràn linh tính ra, tiếp xúc với cái lỗ tròn màu đen kia.
Không một động tĩnh, tầm nhìn của hắn thay đổi. Chiếc bàn đồng dài và ngôi sao đỏ thẫm ban nãy chồng lấp với một căn phòng rộng rãi được chiếu sáng bởi những ngọn nến, nhưng vẫn có ranh giới rõ ràng.
Giờ khắc này, Klein cảm giác chiếc gương đã trở thành một phần được kéo dài ra trên cơ thể hoặc một con mắt của hắn. Nó giúp Klein có thể thấy rõ ràng và can thiệp được vào thế giới hiện thực dù vẫn đang ở trên sương xám.