Một vị kỵ sĩ biết tiếng Cự Long, thậm chí còn sử dụng nó trong giai đoạn mấu chốt nhất của tuổi trưởng thành… Chẳng trách Hội Tâm Lý Luyện Kim lại muốn lấy cuốn bút ký mà hắn để lại… Audrey bừng tỉnh, lập tức ngừng suy nghĩ linh tinh. Cô vui vẻ và nghiêm túc giao lưu những vấn đề về thói quen dùng ngữ pháp với Michelle Deuth.
Chẳng bao lâu sau, họ kết thúc cuộc thảo luận về cuốn bút ký, Michelle bắt đầu giới thiệu những món đồ tiếp theo.
Thời gian chầm chậm trôi qua, buổi tham quan dần đi đến hồi cuối. Audrey vốn định đưa ra yêu cầu mua cuốn bút ký vào lần sau để làm cho ra vẻ mục đích của mình không quá rõ ràng đến thế. Song, nhờ bầu không khí hòa hợp và sự tự nhiên trong các cuộc đối thoại trải đệm, cô nhạy bén nhận ra đây chính là một cơ hội. Vì thế, cô dùng năng lực của dây chuyền Lời Nói Dối, làm đôi má mình đỏ ửng lên:
“Ngài Deuth, chiếc mũ giáp thuộc vương tộc Sauron bắt nguồn từ Chiến Tranh Hoa Hồng Trắng kia chính là vật phẩm tuyệt vời để tưởng niệm tổ tiên tôi. Thứ lỗi cho sự mạo muội của tôi, nhưng tôi có thể mua nó từ ngài không? Cả cuốn bút ký từ Chiến Tranh Hai Mươi Năm kia nữa. Tôi rất kính nể tinh thần của vị kỵ sĩ đã tử thủ tại Đảo Sonia ấy, tôi cũng rất muốn có nó.
Tôi biết đây không phải là một thỉnh cầu phải phép, nhưng tôi hy vọng ngài có thể hiểu được cảm giác của tôi. Đương nhiên, ngài luôn có quyền từ chối.”
Ánh mắt cô đong đưa như có phần trốn tránh, nửa cố ý, nửa thực lòng muốn tỏ vẻ chột dạ lo lắng, e lệ và đáng thương.
Michelle vô thức dời mắt đi ngay. Ông ta cất tiếng bằng một giọng khàn khàn và chậm rãi:
“Tôi là một nhà sưu tập, tôi sẽ không bán bộ sưu tập của mình.”
Tông giọng và cách dùng từ của ông ta không đủ dứt khoát… Dựa trên thông tin mình thu thập được, ông ta là một quý ngài rất chú trọng danh tiếng. Trực tiếp mua bộ sưu tập của ông ta bằng tiền mặt sẽ là một phương thức không thể chấp nhận… Nguyên nhân Hội Tâm Lý Luyện Kim không phái người khác hoàn thành nhiệm vụ này, một là vừa vặn để mình tích đủ công trạng, hai là do e ngại thái độ của ngài Phó Giáo sư ở phương diện này… Nhất định phải đổi cách khác… Trước chuyến viếng thăm, Audrey đã cẩn thận quyết định mức độ khó khăn của bài kiểm tra dựa trên tình báo mình thu thập được. Suy nghĩ vài giây xong, cô chuyển chủ đề:
“Ngài Deuth, tôi nghe nói ngài đang yêu cầu Đại học Stone thành lập một trung tâm nghiên cứu cổ vật, thật vậy chăng?”
“Vâng, đây là mục tiêu mấy năm gần đây của tôi.” Michelle lại nhìn về phía Audrey, thẳng thắn đáp.
Audrey cười nhẹ, tiếp:
“Tôi rất hứng thú với việc nghiên cứu ở phương diện này, cũng rất kính nể ngài. Tôi mong có thể chứng kiến ngày giấc mơ của ngài trở thành sự thực.
Ừm, tôi muốn quyên góp 1000 bảng tiền mặt, thêm 2000 mẫu đất (*) gần Đại học Stoen và một trang viên khá tốt cho học viện của ngài. Tôi hy vọng có thể đặt nền móng cho một quỹ phi lợi nhuận chuyên tìm kiếm và bảo tồn cổ vật. Tôi biết là chỉ thế thôi thì vẫn chưa đủ, nhưng tôi sẽ kêu gọi sự ủng hộ từ các quý ngài quý cô mà mình biết để họ đóng góp một mức độ nhất định.