Nina là một hải tặc đã leo từng hạng một từ tầng trung thấp lên. Thường thường cô ta rất dễ nổi cáu, nhưng kinh nghiệm làm việc của cô ta vô cùng phong phú, cũng là một người khá đáng tin cậy. Nina nhớ lại, miêu tả tỉ mỉ:
“Cái miệng giếng dưới đáy biển kia khá là sâu. Tôi bắt buộc phải có đủ thời gian điều chỉnh để giảm xóc thì mới thích nghi được với áp suất và nhiệt độ dưới đó. Thế nên phải mất một lúc tôi mới đến được nơi ấy.
Bản thân nó vốn không dễ nhận ra, nhưng phần công trình bằng sắt thép còn dư đúng là rất rõ ràng. Tôi vừa thích nghi được là tìm ra chúng ngay.
Chúng đã hoàn toàn sụp đổ và mục nát, không tài nào tưởng tượng nổi hình dạng ban đầu trông ra sao. Cơ mà tôi có thể chắc rằng quy mô trước kia của chúng rất lớn, chẳng qua giờ đã bị rút đi nhiều.”
Nói đến đây Nina bật cười, đảo mắt nhìn qua từng người đàn ông đứng xung quanh cô ta.
Quả nhiên một nữ hải tặc rất khác biệt… Klein thở dài từ tận đáy lòng.
Từ góc nhìn của hắn, dù là ‘Thượng Tướng Ánh Sao’ Cattleya, hoặc ‘Trung Tướng Núi Băng’ Edwina, hay ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ Tracy, thì chẳng ai trong số họ thực sự được tính là một nữ hải tặc thuần túy. Bởi họ đều xuất thân từ thế lực lớn hoặc được tổ chức bí ẩn chống lưng. Thời điểm đang ở Danh sách thấp, họ chẳng phiêu lưu trên biển mà chỉ đi theo các nhân vật quan trọng, làm những việc khá an toàn. Hoặc không thì họ cũng là một nhà thám hiểm độc lập, chưa từng bị bầu không khí và phong cách của đám hải tặc giai tầng trung hạ làm biến chất.
Chờ Nina cười xong, Cattleya chỉ vào thanh kim loại nát bét và gỉ sét không rõ hình thù trong tay cô ta:
“Đó là một bộ phận của tòa nhà bằng sắt thép kia à?”
“Vâng, thuyền trưởng. Cô cũng biết rồi đấy, tôi không rành về lịch sử hay thần bí học nên chỉ đành mang một ít về cho cô nghiên cứu. Cô là chuyên gia ở phương diện này mà.” Nina cười khi đưa “thanh kim loại” trong tay ra.
Rồi, cô ta chỉ vào nắm bùn đất cứng rắn màu đen chứa đầy lỗ như tổ ong:
“Tôi tìm thấy cái giếng ở không xa tàn tích sắt thép kia cho lắm. Nó không quá lớn, nếu phải dùng từ “khổng lồ” để mô tả thì chắc chắn là tôi đã từng nhìn thấy rất nhiều khẩu đại bác khổng lồ rồi.
Những tên nhà thám hiểm say khướt kia còn khoác lác hơn cả hải tặc chúng ta!
Đây là bùn đất ở lớp trong của cái giếng sâu đó. Tôi chẳng tài nào hình dung nổi cái hình dạng này được tạo thành kiểu gì nữa!”
Ngón tay Nina liên tục gõ vào mấy cái lỗ như tổ ong trên nắm bùn đất.
Klein vốn còn cho rằng chúng là dấu vết từ những đợt bắn dày đặc chịu tác động bởi loại đạn nhỏ xíu. Song, quan sát kỹ lưỡng rồi, hắn lại nghi ngờ rằng chỗ “họa tiết” này chính là tàn dư sau khi bị một thứ gì đó ăn mòn: mỗi chấm đều rất nhạt, viền của chúng lan tràn ra xung quanh không theo quy tắc.
Nina đưa nắm bùn đất đen cho ‘Thượng Tướng Ánh Sao’ Cattleya, tả tiếp:
“Miệng cái giếng kia quá nhỏ. Kể cả một đứa bé người Naz cũng chẳng chui lọt.