Klein có một nỗi tò mò nhất định đối với kết quả của cuộc thăm dò, nhưng hắn không hỏi han gì thêm mà vượt qua phòng thuyền trưởng, bước xuống cầu thang.
Vài giây sau, hắn cảm thấy cổ họng ngứa rát, đành phải chống tay trước miệng ho húng hắng mấy tiếng.
Klein cũng chẳng ngạc nhiên trước việc này vì đây là một tình trạng tất yếu. Tối qua hắn đã mang Bình Độc Tố Sinh Học trên người quá hai giờ, mãi tới đêm khuya vắng vẻ, xác nhận rằng ‘Thượng Tướng Ánh Sao’ và đoàn thủy thủ không có ý định tấn công mình, hắn mới cất món vật phẩm này vào trong vali đen. Bi kịch làm sao, hắn ngã bệnh.
Đương nhiên, thời gian hắn mang Bình Độc Tố Sinh Học trong người không tính là quá dài. Cơ thể hắn vẫn chưa rơi vào tình trạng suy yếu mà chỉ bị bệnh nhẹ, cổ họng hơi sưng đau.
Đang bước chầm chậm từ đằng sau, Cattleya trông thấy cảnh ấy nhưng cũng không lấy làm lạ. Ngược lại cô còn cho rằng thế mới là bình thường.
Biết vật phẩm thần kỳ luôn có hiệu quả trái chiều chính là thường thức chung của bất cứ một Người Phi Phàm hiểu biết nào. Hơn nữa họ còn học theo bảy đại Giáo hội, gọi chung những loại vật phẩm thần kỳ có tác dụng phụ cực kỳ nghiêm trọng và khó mà thường xuyên mang trên người là Vật Phong Ấn.
Nguyên nhân Cattleya bán hay đổi vô số vật phẩm thần kỳ cấp độ thấp hoặc trung đi, một là vì cô muốn tăng cường năng lực sinh tồn của bản thân, hai là các tác dụng phụ từ đủ loại vật phẩm thần kỳ thật sự quá phiền phức. Thường tránh vỏ dưa sẽ gặp vỏ dừa, thậm chí một số tác dụng phụ còn chồng chất và đồng bộ với nhau, sinh ra hiệu quả trái chiều tồi tệ hơn gấp bội. Vì thế, đối với một Người Phi Phàm, bất lợi đã vượt xa lợi thế.
Cô phát hiện ra Gehrman Sparrow trang bị rất nhiều vật phẩm thần kỳ, vũ khí phi phàm và bùa chú chứa linh tính cho mình đến tận chân răng. Ngoài kinh ngạc ra, cô còn suy đoán xem hắn sẽ chịu đựng loại tác dụng phụ nào. Xem ra hôm nay chỉ là tạm thời sinh bệnh.
Đang bước đi ung dung trên boong, Klein trông thấy Frank Lee. Anh ta vẫn mặc áo sơ mi trắng phối với quần yếm, ống tay áo vén lên rất cao. Cánh tay anh ta dính đầy bùn bẩn như chẳng hề sợ hãi cơn gió lạnh lẽo thổi tới từ bầu trời trong veo.
“Chào buổi sáng, Gehrman.” Frank nhiệt huyết khua tay, “Đến đây, thử thành quả mới nhất của tôi xem. Đây chắc chắn là thứ đồ đáng được hoan nghênh nhất trên biển luôn!”
Vừa nói, anh ta vừa giơ tay còn lại lên. Nắm trong lòng bàn tay là một loại cá biển to dày không rõ chủng loại.
Không, ta không muốn biết ngươi mới lai tạo ra loại “quái vật” gì đâu… Klein dừng chân, liếc nhìn với biểu cảm lạnh lùng.
Song Frank Lee lại chẳng cảm thấy vẻ mặt ấy có gì quái lạ. Anh ta rút một cái lưỡi lê từ bên hông ra, chọc vào con cá biển và rạch một đường.