Chẳng lý gì Klein lại từ chối yêu cầu của ‘Thượng Tướng Ánh Sao’ Cattleya. Hắn nghĩ trong hai giây rồi đáp:
“700 bảng.”
“Rất hợp lý.” Cattleya không mặc cả.
Dưới tình huống bình thường, đặc tính phi phàm của Danh sách 8 thường khoảng 600 tới 700 bảng. Nhưng nếu có nhu cầu gấp, tràn giá là chuyện bình thường. Dù sao loại vật phẩm thế này hiếm khi xuất hiện tại các buổi tụ hội phi phàm.
Klein không lập tức hoàn thành giao dịch ngay mà chỉ nhấc chiếc vali hành lý lên, nói với vẻ mặt không đổi sắc:
“Để mai tôi đưa cho cô.”
Không phải lúc nào hắn cũng giữ đặc tính phi phàm “Nhà Cách Đấu” trên người. Hầu hết các đồ vật có giá trị đều đã bị hắn ném lên phía trên sương xám.
‘Thượng Tướng Ánh Sao’ Cattleya chẳng lấy làm lạ đối với câu trả lời của Gehrman Sparrow. Cô gật đầu:
“Không thành vấn đề.”
Cô đã gặp nhiều trường hợp tương tự. Điều này thường mang nghĩa đặc tính phi phàm “Nhà Cách Đấu” được cất chung với nơi trữ một vài vật phẩm không thể cho người khác biết. Vì vậy, Gehrman Sparrow không thể nào mở vali hành lý ra và hoàn thành giao dịch ngay tại chỗ được.
Một nhà thám hiểm điên cuồng luôn có vài bí mật trong mình!
Cattleya ngừng lại một giây, nói thêm:
“Phòng của anh sẽ không bị giám sát.”
Nếu cần nhìn thì cô sẽ nhìn ngay.
“Cũng chẳng sao.” Klein nhếch khóe miệng, cười nhạt.
Tính toán ban đầu của hắn là lúc cử hành nghi thức hoặc khi tiến lên phía trên sương xám, sẽ lấy mấy vật phẩm như còi đồng của Azik, hạc giấy của Will Oncetine xuống để đối kháng với bất cứ cái nhìn trộm nào trên ý nghĩa thần bí học. Sau đó, hắn sẽ dùng phương pháp vào nhà vệ sinh để lẩn tránh sự giám sát vật lý.
Đương nhiên, hắn cũng chẳng lo ‘Thượng Tướng Ánh Sao’ sẽ làm quá phận. Đây không phải vì hắn nghĩ Cattleya sẽ sợ nhà thám hiểm điên cuồng Gehrman Sparrow, mà là vì cô chẳng việc gì phải làm thế. Nếu muốn quan sát, cô sẽ chọn cách nhẹ nhàng và bí mật hơn nhiều.
Chẳng hạn như nhờ tới sự giúp đỡ của một Người Phi Phàm đường tắt ‘Khán Giả’… Klein bỏ mũ xuống làm một lễ, theo chân ‘Chuyên Gia Độc Tố’ Frank Lee đến phòng mình.
Thấy hắn khoan thai bước đi, Cattleya quay vào phòng thuyền trưởng, lấy kính mắt đeo lên.
Backlund, phía nam cầu lớn, giáo đường Bội Thu.
Dưới con mắt của một người bình thường, Giám mục Utravsky cao bằng nửa Cự Nhân đặt kinh thánh trong tay xuống. Ông ta nhìn quanh đại sảnh cầu nguyện, vui mừng cười nói:
“Ngày càng có nhiều tín đồ hơn rồi.”
“Thế à?” Trong trang phục linh mục, Emlyn White vừa lau chùi giá nến vừa đáp mà chẳng thèm nâng mí mắt lên.
Anh ta biết kể từ sau sự kiện Sương khói Khổng lồ tại Backlund, quả thực số lượng tín đồ Mẫu Thần Mặt Đất đã tăng lên trông thấy. Trước kia, vào ngày bình thường hoặc cuối tuần, có ba tới năm người đến cầu nguyện đã là kỳ tích rồi. Vậy mà giờ ngày nào cũng có gần mười người.