Nghe thấy câu trần thuật chứ không phải nghi vấn của Emilius Levitt, trong nháy mắt Bildt đã đổ mồ hôi lạnh đầy trán.
Ông ta hé miệng như đang muốn giải thích điều gì, nhưng cuối cùng vẫn quỳ một chân xuống, run lẩy bẩy dưới loại uy áp vô hình này, nói:
“Th-Thưa ngài Đô đốc, tên lang thang mới đột ngột phát bệnh rồi tử vong hôm trước. Tôi không thể làm gì khác ngoài việc tìm kiếm một vị nhà thám hiểm có thể biến hình.”
Giờ này, khắc này, Klein cũng không quá lo ngại, vì Đô đốc Emilius Levitt đã chú ý tới hắn trong bữa dạ tiệc rồi, chẳng lý nào lại không nhận ra hắn là Người Phi Phàm. Việc ông vẫn còn đồng ý gặp mặt chứ không trực tiếp tránh đi rủi ro này đã chứng minh rõ ông chẳng quan tâm người Bildt thuê là ai.
Không hề lo lắng luôn? Đây chính là sự tự tin của một Bán Thần, hoặc đường tắt phi phàm của ông ta có thể trừ khử được tai họa ngầm… Klein chật vật ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn vị Đô đốc Hải quân đã quay người lại kia.
“Thực lực khá mạnh.” Emilius Levitt đánh giá với vẻ mặt không cảm xúc.
Ông vẫn nhìn Bildt đang quỳ một gối, nói:
“Đừng cố tỏ vẻ thông minh mà nghịch mấy trò đùa bí mật trước mặt ta.
Trên thế giới này, vị trí của một người bình thường và của một Người Phi Phàm hoàn toàn khác biệt. Mà ta lại là một kẻ thực thi luật lệ, có thể xác định rõ điều ấy.”
Quả nhiên, y hệt mô tả trong tư liệu, ngài Đô đốc này có khuynh hướng thuyết giáo. Mình phải ghi nhớ kỹ điểm này, vì nó hoàn toàn khác biệt với phong cách của mình và Gehrman Sparrow… Klein suy tư rời mắt xuống đất như thể không đối chọi lại được với áp lực kia.
Emilius Levitt tiến lên một bước:
“Sai lầm đầu tiên ngươi mắc phải là dối trá, sai lầm thứ hai là bất cẩn.
Tên lang thang khiến ngươi phải tiêu tốn bao nhiêu sức lực đột nhiên chết, rồi một nhà thám hiểm có khả năng biến hình lại bất ngờ xuất hiện trước mặt ngươi. Ngươi không cảm thấy mọi chuyện quá trùng hợp sao?”
Đúng vậy, trùng hợp thế cơ mà… Klein suýt học theo đối phương mà hỏi lại.
Nếu không xác nhận qua ở phía trên sương xám, hắn còn nghi ngờ có phải mình lại bị một sinh vật thần thoại hoặc Vật Phong Ấn cấp 0 nào sắp đặt hay không.
Bildt nghe thì co rụt đồng tử lại, lập tức tỉnh ngộ.
Ông ta nhận ra, trước đó mình quá hoảng loạn và sợ hãi, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng bắt vội cái phao cứu sinh cuối cùng nên hoàn toàn đánh mất tính cẩn thận học được từ kinh nghiệm. Ông ta hoàn toàn không nghĩ tới sự xuất hiện của Gehrman Sparrow có quá trùng hợp hay không!
Ngày đầu tiên hắn tới quán bar Sweet Lemon, tên lang thang kia phát bệnh rồi đột tử luôn! Càng nhớ lại, Bildt càng cảm thấy mình đã rơi vào một cái bẫy tinh vi.