Đô đốc Emilius Levitt… Một vị Bán Thần chân chính… Vừa nghe thấy câu nói của Bildt, trong nháy mắt đầu Klein đã văng vẳng hai từ:
Xin lỗi, tạm biệt!
Thấy Gehrman Sparrow khẽ nhướn mày, Bildt tranh thủ giải thích thêm:
“Điều này không ảnh hưởng đến độ khó của nhiệm vụ đâu.
Ở đây chẳng ai cần một Bán Thần phải phô bày thực lực của mình ra cả.”
Ông ta hắng giọng, gượng cười:
“Vì để giảm độ khó của nhiệm vụ này xuống, ngài Đô đốc đã cố tình sắp xếp lịch trình mấy ngày tới là đi thị sát căn cứ Hải quân Olavi. Cứ thế, ngài ấy sẽ không phải ở lại đại bản doanh Hải quân vùng trung tâm biển Sonia, Thành Khảng Khái – Bayam. Nhờ vậy, ngài ấy cũng sẽ tránh được “Hải Vương” Yan Kottman và Thống đốc Quần đảo Rorsted, George Negan; tránh được hầu hết cấp dưới quen thuộc với mình; tránh được những người thân đang kinh doanh sản nghiệp của dòng tộc; tránh được những tình nhân thân thuộc với ngài ấy nhất kia.
Nói cách khác, cậu không cần phải đối mặt với Bán Thần, không cần phải đối mặt với hàng loạt bài kiểm tra.
Ở đây chỉ có ba người quen thuộc với Ngài Đô đốc nhất. Một là thư ký của ngài ấy, Trung tá Luan. Cậu ta thuộc MI9, chịu trách nhiệm giám sát ngài Đô đốc. Chắc cậu ta từng dùng rất nhiều tên giả, tôi không rõ đấy có phải tên thật của cậu ta không nữa. Hai là tình nhân ở đây của ngài Đô đốc, một vị tiểu thư xinh đẹp tên Cynthia. Nghe nói tổ tiên của cô ta là quý tộc bị tước bỏ tước vị và lưu đày đến nơi này. Ba là Thống đốc Olavi, Alston Levitt, em trai nhỏ nhất của ngài Đô đốc. Bá tước Levitt đến từ Thượng Nghị viện chính là anh cả của họ.”
Nghe qua thì đúng là chẳng thấy khó khăn gì thật, hơn nữa kết quả bói toán của mình cũng không cho thấy nguy hiểm quá lớn… Klein im lặng vài giây rồi khẽ gật đầu:
“Tôi cần tài liệu chi tiết về Emilius Levitt.”
“Chúng tôi đã chuẩn bị xong xuôi. Đây là ảnh của ngài ấy. Đây là mô tả về dấu vết riêng và dị hình trên cơ thể ngài ấy. Đây là đặc điểm khẩu âm của ngài ấy. Đây là từ ngữ ngài ấy hay dùng theo thói quen. Đây là các phản ứng và thái độ khác nhau đối với những sự kiện khác nhau của ngài ấy. Đây là thông tin chi tiết về sự tương tác giữa ngài ấy với đám người Luan, Cynthia và Alston…” Biltd phấn khởi mừng thầm, lập tức lấy ra một loạt tư liệu nhận được từ Đô đốc Emilius Levitt.
Klein cầm ảnh chụp trước, nhìn thấy một quý ông trung niên với mái tóc đen và đôi mắt xanh lam, mang khí chất nghiêm túc và cứng nhắc, có nhiều tóc hơn hẳn so với phần đông đàn ông Loen bình thường.
Hắn thoáng gật đầu, rồi ngước lên.
“Tôi biết những tài liệu này rất nhiều, nhưng tôi tin chắc chắn cậu có thể nhớ kỹ được trong hai ngày. Ở phương diện này, cậu chuyên nghiệp lắm mà…” Còn chưa dứt lời, Bildt đã vô thức lùi lại một bước, vì người đứng trước mặt ông ta không còn là Gehrman Sparrow nữa mà chính là Emilius Levitt! Quả thực thần thái nghiêm túc ẩn chứa nét ngạo mạn kia giống y hệt bản gốc!