Khi tiểu thư Chính Nghĩa’ đang ân cần chào hỏi thì ‘Ẩn Sĩ’ Cattleya vẫn duy trì vẻ im lặng quan sát những người khác. Cô không hòa mình vào, hệt như mình vẫn là kẻ ngoài cuộc trong tụ hội này.
Cô nhìn tiểu thư ‘Chính Nghĩa’ và tiểu thư ‘Ma Thuật Sư’ cụ thể hóa chỗ nhật ký Rossell họ thu thập được để thanh toán nợ nần khi trước. Sau đó, cô lại cẩn thận hướng mắt về phía ngài ‘Kẻ Khờ’ mà không dám nhìn thẳng, nhưng vẫn chẳng thể xuyên thấu lớp sương xám kỳ lạ kia. Con ngươi màu tím sậm của Cattleya chỉ có thể chiếu rọi hình ảnh trang phục mà chắc chắn do đối phương cụ thể hóa nên.
Cầm ba trang nhật ký Rossell, Klein không vội đọc ngay như thường ngày. Dù sao hắn cũng đã tương tác và sử dụng một Vật Phong Ấn cấp 0, biết Tính Độc Nhất của một đường tắt phi phàm có hình dạng thế nào, thậm chí còn từng hữu hiệu đe dọa loại thần khí này rồi. Vì vậy, bất kể Rossell Đại Đế có viết cái gì đi nữa, hắn tin mình cũng chẳng quá chấn động.
Trừ phi ông ta bị một cường giả sở hữu năng lực đặc biệt nào đó ban “Phước lành của ma nữ”, tạm thời biến thành phụ nữ… Klein thầm đùa trong đầu, hứng thú nhìn quanh bàn đồng dài một chút.
Ồ, sự tò mò của quý cô ‘Ẩn Sĩ’ không giống với đám tiểu thư ‘Chính Nghĩa’ lắm nhỉ, hình như cô ta cực kỳ coi trọng những chuyện liên quan tới nhật ký Rossell thì phải? Klein dời mắt, ghi nhớ phát hiện vừa rồi, sau đó mới tùy ý đọc những dòng chữ trên tấm giấy da dê nâu vàng:
[Ngày 22 tháng 4. Chúng ta chuẩn bị tiến vào nơi đó, thăm dò Vực Sâu.]
[Ngày 23 tháng 4. Chúng ta men theo hải dương đen kịt, xuyên qua màn sương mù giống như chất lỏng, đến được một đỉnh núi tựa quái vật. Phía sau nó là màn sương mù màu đen không biên giới, như thể chúng bao trùm lấy cả một đại lục.
Tuy nhiên, nếu đứng từ trên đỉnh núi nhìn xuống đáy thì lại cảm thấy nó không có điểm cuối, không có cực hạn. Lúc ấy ta đã nói đùa với Edwards rằng, nếu ta tự sát bằng cách nhảy xuống từ vực núi này, khả năng cao là mãi mãi không đáp đất, cứ thế rơi trong vĩnh cửu.]
Đọc tới đây, Klein suýt nhướn mày, khó mà tin được cái ông Rossell này lại dám dám tổ chức kỵ sĩ đoàn và thủy thủ đoàn của mình để thăm dò biên giới Vực Sâu sau khi nhìn thấy khu vực này.
Ông ta không sợ chết à? Tương truyền rằng đó là nơi ăn mòn tất cả, là địa điểm khiến toàn bộ sinh linh sa ngã! Ở giai đoạn này, nhất định Rossell chưa thể tới Danh sách 4 được, không phải Bán Thần. Nhiều nhất là Danh sách 5 thôi, thậm chí còn thấp hơn… Phải mình, chắc chắn mình sẽ quay đầu là bờ, trở về báo cáo với Giáo hội… Trong tích tắc ấy, Klein lại nhận thức một cách sâu sắc về sự khác biệt khổng lồ giữa bản thân và Rossell.
Ngoài ra, mô tả của Rossell về biên giới Vực Sâu còn khiến Klein nhớ tới cánh cửa đá thần bí bên trong lăng tẩm của Amon. Sau khi Tổng Giám mục Hollamick Haydn của Giáo hội Thần Hơi Nước Và Máy Móc chạm vào nó, một cảnh tượng tương tự đã hiện ra.