Olavi tọa lạc tại vị trí đông bắc Quần đảo Rorsted, khoảng cách tính bằng đường chim bay không quá xa, song tuyến hàng hải an toàn lại vô cùng khúc khuỷu quanh co, bỗng dưng tăng thêm mấy trăm hải lý.
Nơi đây vốn là một hòn đảo nguyên sinh chứa rất nhiều sinh vật phi phàm, cũng không có người sinh sống. Sau khi thời đại săn bắn kết thúc, Vương quốc Loen đã đày một số phạm nhân đến đây, khiến Đảo Olavi dần có cư dân và thị trấn.
Đến khi càng nhiều hòn đảo phía đông được phát hiện và bị thuộc địa hóa hơn, với tuyến hàng hải tiện lợi và nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú vốn có, khu vực này đã trở thành điểm di dân hấp dẫn, sở hữu bến cảng thành phố khá phồn hoa.
Ánh sáng tỏa ra từ ngọn hải đăng trong hoàn cảnh tối tăm như vậy thật rõ ràng và ấm áp. Nó chỉ hướng cho tàu khách vào bến cảng, neo tại bến tàu.
“Cuối cùng cũng tới nơi, cảm tạ phước lành của mặt trăng đỏ và vận mệnh.” Dược sĩ béo Darkwill nhảy khỏi bậc cuối cầu thang mạn, giẫm lên nền xi măng cứng trên mặt đất.
Chính xác mà nói, trừ vận mệnh ra, anh còn phải cảm tạ cả phước lành của “Kẻ Khờ” và “Hải Thần” nữa ấy… Klein một tay xách vali da, một tay nắm chặt đầu gậy batoong.
Darkwill cất kỹ chiếc hộp nhẫn đựng Xúc Xắc Xác Suất, không hề chần chừ mà đi hỏi rõ nơi ở của người đánh chuông Kanon. Sau đó anh ta lập tức thuê một chiếc xe ngựa đi thẳng tới giáo đường St. Draco, bước vào một tòa tháp chuông được sơn ba màu đỏ, xanh lam và vàng.
Bên trong tháp chuông, trong gian phòng nhỏ hẹp của Carnot.
Cốc, cốc, cốc. Darkwill liên tục gõ cửa ba cái, chỉ chờ để giao ngay vật phẩm trong tay ra.
Kẹt một tiếng, cánh cửa gỗ nâu hé mở, một người đàn ông có thân hình cao lớn nhưng hơi còng xuống bước ra.
Trông ông ta khoảng bốn mươi tuổi, nếu chỉ xét riêng từng ngũ quan một thì không vấn đề gì, nhưng kết hợp trên cùng một khuôn mặt thì lại mang tới vẻ cực kỳ thiếu hài hòa.
Chỉ với một cái liếc, Klein đã phát hiện ra ông ta có một mắt cao, một mắt thấp, hai lỗ mũi một lớn một nhỏ, cơ mặt bên trái hơi nhão ra, kéo theo khóe miệng chảy xuống, còn bên phải thì vừa vặn đối lập.
Hai chân Carnot một ngắn một dài, còn tay thì một to dày một gầy nhẳng, cả người trông vô cùng mất cân xứng, cực kỳ xấu xí.
“Các người là?” Mặc chiếc áo choàng đen, Carnot nhìn cả hai một chút.
“Ông là người đánh chuông Carnot à?” Dược sĩ béo Darkwill cẩn thận hỏi lại.
Carnot bật cười với một bên khóe miệng thấp và một bên khóe miệng cao:
“Kẻ xấu xí như tôi đây, hẳn chẳng có người thứ hai đâu.”
“Chính xác.” Darkwill hết sức trung thực mà gật đầu, chợt cười hềnh hệch, “Nhìn cũng thấy tính cách ông khá tốt. Thật ra với đàn ông mà nói, vẻ ngoài không quan trọng lắm đâu, kỹ thuật ở phương diện kia mới là trọng điểm kìa.”
Chậc, đấy là do anh chưa từng thấy các cô gái thực sự cuồng ngoại hình thôi… Đã trải qua thời đại minh tinh và idol nổi tiếng, Klein đứng bên cạnh thầm khịt mũi coi thường.