Nghe lời mời của Leonard Mitchell, Emlyn cũng chẳng e ngại gì, cầm mũ phớt lụa và điểm một nụ cười nhạt, thản nhiên bước vào nhà.
Anh ta không cởi áo khoác ra vì “Giáo Sư Ma Dược” thường giấu rất nhiều vật phẩm phụ trợ trong người, bỏ lớp che giấu đi sẽ làm mất mỹ quan.
Emlyn ngồi xuống với bộ áo đuôi tôm thẳng tắp, khẽ tựa lưng vào ghế, bình thản cất tiếng:
“Thực ra không cần phải phiền phức thế này đâu.
Có thì báo giá, còn không có, cứ thẳng thắn mà nói.
Đương nhiên, tôi rất chắc chắn là anh có.”
Anh ta khẽ bật cười. Đôi mắt màu đỏ tươi phản chiếu bóng hình một Leonard Mitchell chẳng thèm để ý tới trang phục lộn xộn trên người.
Loại cảm giác “tôi biết anh có bí mật, mà anh lại hoàn toàn không biết gì về tôi” này khiến Emlyn cực kỳ sung sướng, vô cùng có cảm giác bản thân thật ưu việt.
Leonard chải mái tóc đen nhánh bằng kẽ ngón tay, tùy tiện ngồi xuống ghế đối diện. Anh chẳng hề có vẻ hoảng loạn hay lúng túng nào, chỉ mỉm cười, nói:
“Ít nhất tôi cũng phải biết là ai muốn nó.”
“Có thể là tôi, cũng có thể là bạn tôi.” Emlyn khẽ hất cằm, nhã nhặn cười đáp.
Leonard nheo mắt, hơi nghiêng đầu qua như thể đang suy tư điều gì.
Cuối cùng, anh bật cười:
“Được rồi, nếu anh đã cầm chiếc huy hiệu này tới thì tôi cũng sẽ thẳng thắn trả lời anh.
Đúng là tôi sở hữu vật phẩm thần kỳ có thể đánh cắp năng lực phi phàm của người khác, nhưng cũng chỉ có duy nhất một món như thế thôi.
Nếu anh thật sự muốn mua, 7000 bảng, không chấp nhận trả giá.”
7000 bảng? Vật phẩm thần kỳ loại ấy đắt tới vậy sao? Dù không phải do mình bỏ tiền, Emlyn vẫn sững sờ, suýt thì đánh mất phong độ của một Huyết tộc.
Anh ta tự động chuyển đổi số tiền kia thành bao nhiêu con búp bê và váy áo của búp bê.
Im lặng hai giây, Emlyn cười:
“Tôi cân nhắc một chút, hai ngày sau sẽ cho anh câu trả lời.”
“Được thôi.” Leonard Mitchell nhếch miệng.
Sau khi rời khỏi số 7 phố Pinster, làm như chẳng có gì xảy ra, Emlyn thuê một chiếc xe ngựa đến trạm tàu hơi nước ngầm ở quận Bắc, đi thẳng về cầu lớn quận Nam.
Bỏ mũ xuống, quay qua ngắm nhìn đường phố với ngựa xe và người đi qua đi lại như mắc cửi, Emlyn khẽ cười, cất bước vào giáo đường Bội Thu.
Ở giữa một gốc cây bên đường và một cột đèn đường khí gas, một bóng tối mờ nhòe đột ngột chuyển động, lộ ra Leonard Mitchell với mái tóc đen và đôi mắt xanh lục.
Anh xuất hiện không một tiếng động, nhưng chẳng hề thu hút sự chú ý của người đi đường nào.
“Người của Giáo hội Mẫu Thần Mặt Đất?” Leonard hơi cau mày, tự lẩm bẩm.
Anh ngừng lại hai giây rồi rời khỏi phố Hoa Nguyệt Quý nơi tọa lạc giáo đường Bội Thu.
7000 bảng? Sao tên này không đi cướp đi? Phía trên sương xám, nghe thấy lời hồi đáp từ ‘Mặt Trăng’ Emlyn, Klein suýt thì bật thốt.
Hắn đã từng nói câu tương tự khi làm Gehrman Sparrow, song hai tình huống lại hoàn toàn khác xa nhau.