Phía trên sương xám, trong cung điện như nơi ở của Cự Nhân.
Klein gõ nhẹ ngón tay xuống mép bàn dài lốm đốm, suy nghĩ liên tục đảo quanh viên xúc xắc kỳ dị kia.
Nó có thể ảnh hưởng đến mình mà khiến mình không tài nào nhận ra… Thứ này khá giống với 0-08 trước kia, chỉ là một lồ lộ ngay trước mặt, một trốn phía sau màn… Chắc chắn nó là một Vật Phong Ấn rồi, hơn nữa còn thuộc loại tiệm cận cấp đỉnh nữa. Kể cả không phải cấp 0 thì cũng là tồn tại vô cùng đặc biệt giữa các cấp 1…
Loại sự vật liên quan tới vận mệnh này, tạm thời mình không can thiệp được, nhưng cũng không thể đối ứng theo cách bị động. Theo thời gian, đồ vật cấp độ Vật Phong Ấn thường sẽ tạo nên sự phá hoại nghiêm trọng, có lẽ còn ảnh hưởng đến cả những người xung quanh dược sĩ béo, chẳng hạn như mình và hành khách trên tàu… Klein khổ sở suy ngẫm một hồi mà không có đầu mối, bèn quyết định lập tức trở về thế giới hiện thực.
Hắn không biết phải làm gì mới phong ấn được viên xúc xắc kia hay khiến ảnh hưởng từ nó yếu đi, nhưng hắn biết người biết.
Người đó chính là “Con Rắn Thủy Ngân” Will Oncetine vẫn còn đang trong bụng mẹ, vẫn đang ở trạng thái thai nhi!
Bước vào phòng ngủ chính, lấy hạc giấy trong ví tiền ra rồi dỡ đặt trên bàn, Klein nhìn vết chì mờ vẫn còn lưu lại ở mặt ngoài, cầm bút chì viết câu hỏi đơn giản:
[Tôi phải xử lý viên xúc xắc kia kiểu gì?]
Hắn gấp hạc giấy lại nguyên trạng, nhét vào ví tiền, bước tới gần phòng người hầu, gập tay gõ nhẹ ba lần.
Điều này không tính là vi phạm nhân cách Gehrman Sparrow, vì hắn là một tên điên hào hoa phong nhã. Đương nhiên, chủ yếu do Klein sợ tùy tiện mở cửa sẽ trực tiếp hại dược sĩ béo Darkwill xui xẻo chết cứng luôn. Hắn đã học được kiến thức này qua loạt phim “Final Destination”.
Mặt khác, Klein còn lo lắng nếu trực tiếp mở cửa, hắn sẽ nhìn phải hình ảnh muốn chọc mù mắt mình.
Dựa trên sở thích mà Darkwill biểu hiện ra, nếu anh ta phát hiện mình đang trong tình trạng nguy hiểm tột cùng mà không cách nào thoát khỏi, chỉ đành chờ chết, khả năng rất cao là sẽ quyết định lên đỉnh một phát cuối cùng cho đã… Klein oán thầm, nghe thấy giọng nói không còn chút sức sống nào của dược sĩ béo:
“Chuyện gì thế?”
Chưa chết là tốt rồi… Klein cẩn thận mở cửa từng chút một, hơi nghiêng người về trước, nhìn Darkwill đang đứng đối diện với chiếc hộp nhẫn để mở. Hắn điềm tĩnh hỏi:
“Mấy điểm?”
“Báo kia thây… Chuyên mục thể thao ấy…” Darkwill vẫn vô hồn như trước.
“Tôi hỏi xúc xắc.” Klein bổ sung ngắn gọn.
“Vẫn là 3 điểm…” Darkwill thoạt trả lời theo bản năng, chợt quay đầu nhảy dựng lên, “Anh tin tôi à?”
Klein không đáp, tránh khiến đối phương nhớ lại tràng cảnh Gehrman Sparrow mới bị viên xúc xắc kia lừa bịp.
Hắn quay người, bình thản nói:
“Mang viên xúc xắc ra ngoài.”
“Vâng!”
“Vâng!”
Darkwill và cú mèo Harry vui sướng, gần như đồng thanh.
Bọn họ người giơ hai tay, còn cú mèo giương hai cánh.
Đợi tới khi dược sĩ béo cực kỳ cẩn thận cầm chiếc hộp nhẫn bước ra, Klein mới chỉ vào bàn trà:
“Đặt lên đấy.”
Vừa nói, hắn vừa ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, chống hai khuỷu tay lên đùi, đổ người về trước quan sát viên xúc xắc kỳ dị kia.
Từ ngoài nhìn vào, viên xúc xắc này chẳng hề có bất cứ đặc điểm kỳ quái nào dựa trên ý nghĩa thần bí học. Điểm khác biệt duy nhất so với những viên xúc xắc khác là mặt 3 điểm cũng có màu đỏ.