Nghe thấy câu hỏi của dược sĩ béo, Klein cười thầm trong lòng, ngoài mặt lại lãnh đạm:
“Bắt đầu từ lúc anh thanh toán khoản tiền đầu tiên.”
Darkwill thoạt rút một bó tiền mặt dày ra không chút do dự, rồi mới đau lòng đếm:
“Đây là 300 bảng.
Anh có thể thực hiện ước định rồi.”
Klein nhận chỗ tiền mặt đó, gật đầu nói:
“Không thành vấn đề.”
Darkwill tức thì buông lỏng hẳn, tựa như người sắp chết đuối vớ được phao cứu sinh.
Hơn nửa giờ sau, trong quán trọ Theana, Darkwill sững sờ nhìn nhà thám hiểm mạnh mẽ Gehrman Sparrow đứng trước quầy tiếp tân, lên tiếng:
“Đổi sang một phòng sang trọng.”
Nói rồi, Klein lùi lại hai bước, như thể tặng lại vị trí của mình cho dược sĩ béo.
Darkwill nuốt nước bọt, chần chờ hỏi:
“Tôi thanh toán à?”
“Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, tất cả chi phí đều do thân chủ chi trả. Đây là quy tắc của nhà thám hiểm.” Klein nói mà mặt không đổi sắc.
Tôi có là con lừa ngốc mới tin anh! Chẳng lẽ anh có đến Rạp Hát Đỏ chơi gái tôi cũng phải trả tiền thay anh à? Darkwill ngẫm nghĩ, cố gượng cười:
“Chúng ta có thể dùng một phòng bình thường cũng được mà, thế càng tiện cho việc bảo vệ hơn.”
“Vậy anh cứ ở tự nhiên.” Klein đóng vai Gehrman Sparrow không tốn chút sức lực.
Darkwill cười khổ, bước đến trước quầy tiếp tân, trống rỗng nói:
“Một phòng sang trọng.”
Đợi đến khi thực sự đăng ký xong, bước vào phòng ngủ nhỏ hơn, dược sĩ béo Darkwill mới mở một bên cửa sổ ra, cho cú mèo Harry “cửa” để vào. Anh ta móc chiếc hộp đựng nhẫn ra khỏi túi áo, kiểm tra tình trạng của viên xúc xắc kỳ dị kia.
Xác nhận rằng xúc xắc vẫn như cũ, mặt hướng lên vẫn là 4 điểm, chưa thay đổi gì, Darkwill mới lặng lẽ thở hắt ra.
Backlund, trong một căn nhà bình thường.
Từ trong giấc ngủ sâu, Ince Zangwill tỉnh dậy, phản ứng đầu tiên chính là kiểm tra tình trạng thân thể.
Đây là thói quen gã lặp đi lặp lại hàng ngày, vì gã không thể biết sau khi mình ngủ rồi, 0-08 sẽ biên soạn ra loại chuyện quỷ quái gì, mang đến tai nạn thế nào.
Xác nhận rằng mình không bị thương gì xong, Ince Zangwill mới đi đôi ủng da bóng loáng vào, đứng lên.
Không nằm ngoài dự đoán, gã đã trông thấy 0-08 lặng lẽ bày trên bàn sách, như thể một chiếc bút lông chim vô cùng bình thường, có thể thấy ở bất cứ đâu.
Thế nhưng, tối hôm qua nó đã bị khóa trong một chiếc hộp kim loại có phủ kín tầng tầng lớp lớp ký hiệu tượng trưng và tiêu thức ma pháp.
Ince Zangwill nặng nề bước tới, bắt lấy 0-08. Gã mở cuốn sổ tay bên cạnh ra, phát hiện ở đó đã có thêm gần một trang bản thảo nữa:
[Ince Zangwill không thể nhớ ra mình đã làm gì tối qua, song gã nhạy bén phát giác ra một vài vấn đề.
Gã nhìn vào tấm gương, chỉ thấy ảnh phản chiếu của chính mình trở nên đôi phần xa lạ, như thể trong người đã sinh ra một Ince Zangwill khác.