Phía trên sương xám, Klein dựa vào chiếc ghế lưng cao, cầm Đói Khát Ngọ Nguậy im lặng vài giây.
Cuối cùng, hắn vẫn làm theo trình tự dự định trước đó, thả linh hồn của vị “Bác Sĩ Tâm Lý” kia ra.
Một bóng hình nhanh chóng hiện ra bên cạnh chiếc bàn đồng dài. Đó là một người phụ nữ có khuôn mặt khá mờ nhòe, cảm giác đau đớn và méo mó lộ rõ trên gương mặt.
Klein nhìn cô ta, hỏi như đang tán gẫu:
“Cô còn nhớ rõ mình là ai không?”
Bên trong mảnh không gian thần bí này, hắn có thể trực tiếp thông linh.
Cơn oán độc của vị “Bác Sĩ Tâm Lý” kia giảm đi rõ rệt, cô cười chua xót:
“Đương nhiên là nhớ rõ rồi.
Tôi là thành viên của một tổ chức bí ẩn nào đó, đang định đến Đảo Toscarter gặp một người bạn, kết quả trên đường đi đụng độ phải bọn hải tặc.
Dù tôi đã sử dụng năng lực phi phàm để giải quyết xong tai họa ấy, nhưng đám hải tặc chạy trốn đã báo cáo tình hình tương ứng cho Qilangos. Nhằm đoạt lấy năng lực của tôi, gã cố tình thay đổi kế hoạch ra biển, chặn thuyền chúng tôi. Chuyện sau đó hẳn anh có thể tưởng tượng ra.
Nhờ sự cẩn thận của gã, tôi bị giết chết ngay lập tức, không giống những nữ hành khách khác phải chịu đựng chuyện còn tồi tệ hơn cả tử vong.”
Klein trầm mặc vài giây, khẽ gật đầu:
“Cô có biết cuốn sách cổ đại “Chuyến hành trình của Grossell” không?”
Hắn tin rằng, vì “Chuyến hành trình của Grossell” đến từ tộc Cự Long nên hẳn vị “Bác Sĩ Tâm Lý” kia cũng có thể từng nghe qua tên hay tình hình cụ thể về nó.
Nữ “Bác Sĩ Tâm Lý” kia nghiêm túc nhớ lại, lắc đầu nói:
“Thật xin lỗi, tôi chưa từng nghe đến cái tên này.”
Klein không còn xoáy vào đề tài này nữa, chuyển hỏi:
“Cô sắp tiêu tán, sắp được thanh thản rồi. Cô còn nguyện vọng nào không?”
Vị “Bác Sĩ Tâm Lý” kia cúi thấp đầu, khẽ cười:
“Tôi muốn hồi sinh.
Thôi được rồi, tôi biết chẳng có cách nào thỏa mãn nguyện vọng này cả. Mọi thứ khác đều không cần thiết lắm. Tôi chết lâu như thế rồi, người nhà và bạn bè tôi đã sớm nhận được tin dữ. Chuyển tin báo tử thêm một lần nữa chỉ khiến họ nhớ lại nỗi thống khổ này hơn mà thôi.
Cứ thế đi, cảm ơn, cứ để vậy đi…”
Bóng dáng cô ta nhanh chóng mờ dần rồi biến mất không còn tăm hơi, chỉ để lại một cái đồng tử to lớn màu vàng, một cái đồng tử màu vàng có thể chiếu rọi suy nghĩ trong lòng mỗi người.
Đây chính là đặc tính phi phàm do “Bác Sĩ Tâm Lý” để lại.
Klein thở dài, suy nghĩ tới vài chi tiết trong lời nói vừa rồi của nữ “Bác Sĩ Tâm Lý”:
Cô ta một thân một mình đến Đảo Toscarter thăm bạn, lại không đi cùng người nhà…
Đảo Toscarter nằm ở vùng viễn đông biển Sonia và phía nam Quần đảo Gargas.
Nó là thuộc địa tận cùng phía đông của Vương quốc Loen, mà Quần đảo Gargas lại thuộc Đế quốc Feysac… Bạn bè gì mà lại ở đấy? Bạn bè gì mà đáng để đi tàu khách lâu như vậy tới thăm?
Dù cô ta chỉ nói mình là thành viên của một tổ chức bí ẩn, nhưng khả năng cao thuộc Hội Tâm Lý Luyện Kim rồi. Cô ta đang đi làm nhiệm vụ?
Klein tôn trọng người đã khuất, không muốn đào sâu vào bí mật của đối phương nên không hỏi nhiều. Giờ không có đầu mối gì, hắn nhanh chóng ngừng suy nghĩ về phương diện này mà đi suy tính tới chuyện khác.