Pằng!
Viên đạn nâu đồng xuyên qua nửa quán bar, bắn về phía cơ thể ‘Kẻ Xảo Ngôn’ Misol Kim.
Nhưng ngay khoảnh khắc nó sắp trúng đích, con ngươi màu nâu nhạt của Misol đột nhiên hóa đen.
Viên đạn hơi ngoặt đi, khẽ hướng lên trên, bắn trúng vào một chiếc cốc thủy tinh đổ đầy bia vàng.
Giữa tiếng vang đinh tai, chiếc cốc kia vỡ tan tành, bia văng tung tóe ra xung quanh.
Cùng lúc, Misol bắt lấy một cái cốc khác từ vị khách bên cạnh, vung tay ném thẳng nó về phía Klein.
Thế là để làm gì? Klein chỉ hơi nghiêng người là tránh được chiếc cốc thủy tinh kia, mặc cho nó đập vào tường, vỡ loảng xoảng rơi xuống đất.
Ngay khi ấy, ‘Kẻ Xảo Ngôn’ Misol vừa lăn lộn vừa chạy về phía lối vào khu vực ngầm, hòng tìm kiếm trợ thủ hoặc trốn ra từ một lối đi bí mật khác.
Gã đã xác nhận sơ bộ rằng nhà thám hiểm vừa xa lạ vừa điên cuồng kia chính là kẻ tập kích đã giả trang làm Elaine, leo lên Tàu Cái Chết Đen hòng ám sát ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ Tracy.
Mà dưới tình huống một chọi một khi đối phương suýt thành công kéo gã vào sau hàng loạt hành động vừa rồi, gã đã nhận ra mình không phải đối thủ của hắn!
Đây chính là một cường giả cấp tướng quân hải tặc!
Bịch! Bịch! Bịch! Klein nhanh chân đuổi theo ‘Kẻ Xảo Ngôn’ Misol.
Bóng hình hắn vừa nhanh nhẹn vừa linh hoạt, dù ngay giữa quán bar hỗn loạn cũng không giẫm lên ai.
Trông thấy mấy tay bảo vệ canh giữ khu vực ngầm cầm súng lục chạy tới, trông thấy Misol Kim sắp băng qua cửa vào, trông thấy bảo kê quán bar từ mấy hướng khác đổ về đây, Klein không chút do dự, đột ngột nắm chặt bàn tay trái.
Chiếc găng tay màu đen lập tức phủ kín một lớp vảy vàng sẫm, con ngươi nâu sậm của hắn cũng nhạt đi, đồng tử như dựng thẳng lên.
Ngay sau đó, lấy xuất phát điểm từ hắn, một làn sóng vô hình trào ra khắp tứ phía.
Ở những nơi làn sóng này quét qua, khách uống rượu ngồi xổm xuống xụi lơ hoặc run lẩy bẩy. Nhân viên liên lạc quân đội Oz Kent kia cũng mất sạch lý trí, như thể vừa đối mặt với một chuyện kinh khủng và đáng sợ nhất thế giới, chỉ muốn chạy ra khỏi đây.
Mấy tên bảo kê quán bar đang lại gần cũng chẳng khá khẩm hơn. Nỗi hoảng sợ chiếm trọn tâm trí khiến chúng chạy toán loạn khắp nơi, dẫn đến tình hình càng hỗn độn hơn.
Cạch! Cạch! Cạch! Đám bảo vệ khu vực ngầm cũng ném sạch súng trên tay mình, không chạy vào mấy cái góc xó thì cũng đứng run lẩy bẩy tại chỗ, đũng quần nhanh chóng ướt đẫm.