Trong một góc quán bar Lá Phong Hương.
Elland tìm tới một người đàn ông mặc áo jacket màu cà phê, vỗ vai đối phương, cười ha hả:
“Sao không uống Lyrenze vậy?”
Người đàn ông kia chừng ba mươi tuổi, có gương mặt khá phổ thông, nhìn là thấy rõ chảy dòng máu Loen trong huyết quản.
Anh ta có mái tóc và đôi mắt nâu, mũi khá cao, bộ dạng vốn say khướt đột nhiên biến mất, ánh mắt trở nên sắc bén.
Anh ta liếc qua Elland và Klein một chút, đôi mắt lại trở nên đục ngầu, dường như ngập trong hơi men:
“Tôi đã uống rồi, giờ uống thêm Zarha để giải rượu.”
Zarha là một loại bia mạch nha, là đặc sản bản địa, giá rẻ mà vị cũng ngon.
Nghe vậy, Elland lại bật cười, chỉ vào Klein, nói:
“Gehrman Sparrow.”
Sau đó, ông ta lại giới thiệu với Klein:
“Oz Kent. Gọi là Kent cũng được.
Hai cậu nói chuyện đi, tôi phải về chuẩn bị, mai là rời cảng rồi.”
Ông ta vẫy tay, quay người rời đi không chút do dự.
Klein kéo chiếc ghế bên cạnh ra ngồi xuống, không cần rượu, cứ mặt không cảm xúc mà nhìn Oz Kent chòng chọc.
Kent bị nhìn đến mức mất tự nhiên, đành nốc một ngụm Zarha, nói:
“Về sau anh gặp chuyện gì thì cứ đến tìm tôi. Chỉ cần anh có thể cung cấp tình báo có giá trị, hoặc trợ giúp chúng tôi làm ít chuyện là được.”
Anh ta cũng chẳng sợ đám ma men xung quanh nghe thấy cuộc hội thoại giữa hai người, vì rất nhiều băng đảng và đoàn hải tặc cũng thế. Lúc nào tuyển thành viên họ cũng toàn nói mấy câu xêm xêm nhau.
“Được.” Klein rất muốn hỏi một câu, tiền mua trang phục để giả trang đi ám sát ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ có thể báo thanh toán không, dù đó là tiền Danitz đã chi.
Song, hắn cũng chỉ nghĩ thế thôi.
Oz Kent nhìn như đã say túy lúy, cười khanh khách:
“Tôi đã nghe Elland đề cập chút chuyện về anh rồi, nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở anh một câu. Trên biển rộng thế này, không thể hành động điên cuồng như vậy được. Càng phải lưu ý một điều, cố gắng đừng chọc vào bọn hải tặc. Ý tôi là, đừng trực tiếp đối kháng chính diện, còn ngầm cung cấp tình báo cho chúng tôi thì được, chúng tôi sẽ bảo mật cho anh.”
Lần này, anh ta nén giọng xuống rõ rệt.
Thấy Gehrman Sparrow không đáp, anh ta lại bổ sung:
“Đám hải tặc kia sẽ không chơi tinh thần kỵ sĩ với anh, cũng sẽ không tuân thủ pháp luật và phép tắc của Vương quốc. Hấc, nếu gia đình anh sống tại các thành phố cảng hoặc trên các hòn đảo thuộc địa, chúng nhất định có thể tấn công người nhà anh.”
Gia đình… Klein im lặng một giây, bình thản nói:
“Tôi không có người thân.”
“…” Oz Klent suýt câm nín, đành phải chuyển nói, “Chúng sẽ còn tấn công cả bạn bè anh.”
Rồi, anh ta lại nghe thấy lời nói thản nhiên của Gehrman Sparrow:
“Tôi không có bạn bè.”