Khả năng cao Lanevus là Danh sách 8 “Kẻ Lừa Bịp”, vừa vặn thuộc đường tắt ‘Kẻ Trộm’. Thế nên có lấy được “vé vào cửa” của tụ hội tương ứng thì cũng chẳng phải điều gì quá khó hiểu, quá khó chấp nhận. Ngược lại, nó còn rất hợp logic… Mua một món vật phẩm thần kỳ có thể đánh cắp năng lực phi phàm của người khác ở tụ hội của Ẩn Sĩ Vận Mệnh chắc chắn dễ dàng hơn nhiều so với giới khác… Xem ra đây chính là manh mối mà “Con Rắn Vận Mệnh” Will Oncetine nói tới… Klein ngồi tại mép giường, bỗng bừng tỉnh.
Hắn vội vàng bố trí nghi thức tự triệu hồi chính mình, tiến lên phía trên sương xám, đưa chiếc huy hiệu nhỏ cỡ con mắt kia trở về thế giới hiện thực.
Mặt chính diện của chiếc huy hiệu khắc rõ ký hiệu tượng trưng cho “vận mệnh” và “ẩn giấu”. Mặt sau có khắc một dòng chữ nhỏ xíu bằng tiếng Hermes cổ: [Nắm giữ vật này, có thể gia nhập.]
Klein đang định rót linh tính vào kích hoạt huy hiệu, gửi “thông tin” đi để đồng bộ với thời gian và địa điểm của tụ hội gần nhất, thì bất chợt do dự.
“…Nhất thời chủ quan, thực sự quên sạch sành sanh việc bói toán xem có nguy hiểm gì không! Nếu trong tụ hội kia có bậc bề trên của Lanevus mang cấp độ Bán Thần, nhờ vào đó khóa chặt vị trí của mình thì to chuyện rồi. Thế chẳng khác gì chuyện ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ Tracy tìm đến trợ thủ “Ma Nữ Bất Lão” trong thời gian cực ngắn trước đó cả, phải đề phòng mới được… Làm người ấy mà, lúc nên liều phải liều, lúc nên chùn cũng phải chùn!” Klein vỗ trán, cẩn thận tiến lên mảnh không gian thần bí phía trên sương xám, thực hiện “Bói con lắc cảm xạ”.
Nhận được gợi ý không có gì nguy hiểm xong, hắn mới thở phào một hơi, trở về thế giới hiện thực, ngồi xuống ghế bành trong quán trọ.
Khi hắn rót linh tính bản thân vào, mặt ngoài huy hiệu toát ra một lớp ánh sáng mịt mờ. Chúng nhanh chóng ngưng tụ thành một chùm sáng nho nhỏ không quá gây chú ý, bắn thẳng ra giữa không trung.
Chẳng bao lâu sau, chùm sáng lại trở về và tản ra, biến thành một tấm giấy da dê hư ảo lớn cỡ bàn tay, trên đó viết một hàng chữ bằng tiếng Feysac cổ:
[Ngày 6 tháng 6 năm 1350, 9h tối, cửa sông Tussok.]
Còn hơn bốn tháng nữa… Với chừng ấy thời gian thì cũng đủ để mình sưu tập lại vật liệu chính cho ma dược “Bậc Thầy Điều Khiển Rối” rồi. Vật cản duy nhất là thiếu tiền, nhưng cũng không tính là khó khăn. Hiện giờ tài sản của mình là 6945 bảng, bán thêm một hai phần đặc tính phi phàm nữa thì dư sức mua. Trên biển nhiều túi tiền truy nã di động như vậy cơ mà. Không, không thể tự đại thế được, phải loại trừ tứ vương và thất tướng ra… Đây là loại đầu mối gì thế nhỉ? Klein hơi đổ người về trước, cong lưng, bắt đầu khổ sở suy nghĩ lại.
Men theo chiều hướng tụ hội Ẩn Sĩ Vận Mệnh, hắn bỗng nghĩ đến một người:
Leonard Mitchell!
Anh bạn thi nhân đã tham dự tụ hội Ẩn Sĩ Vận Mệnh lần nọ ở thung lũng sông Babur. Bất kể mục đích của anh ấy là gì, dù là chấp hành công vụ hay làm việc tư, đều có khả năng lấy được một món vật phẩm thần kỳ có thể đánh cắp năng lực phi phàm của người khác… Mình nên mượn hay nên mua của anh ấy nhỉ? Đây mới là manh mối thực sự à? Klein phấn chấn tinh thần, nhanh chóng bày ra một kế hoạch đại khái: