Biện pháp tách rời ô nhiễm tinh thần bên trong đặc tính phi phàm của người mất khống chế… ‘Ẩn Sĩ’ Cattleya nhìn ‘Thế Giới’ một chút, suy đoán đối phương đã lấy được một hoặc hai đặc tính phi phàm mà người mất khống chế để lại, hơn nữa một trong đó khả năng cao liên quan tới việc thăng cấp của ‘Thế Giới’, hoặc là của người thân cận với hắn.
Đây là một suy đoán vô cùng dễ thấy, vì nếu không dùng đặc tính phi phàm làm vật liệu chính cho ma dược, ô nhiễm tinh thần còn sót lại bên trong một người mất khống chế sẽ không phải vấn đề gì to tát. Cùng lắm là chế tác ra một món vật phẩm thần kỳ có tác dụng phụ rất lớn, giống như Vật Phong Ấn vậy, nhưng vẫn có thể sử dụng ở một mức độ nhất định.
Sau khi điều chỉnh cảm xúc ổn định, Klein thao túng ‘Thế Giới’ khàn giọng đáp:
“Viết lên giấy, truyền cho tôi.”
Nói đến đây, Klein vốn định động viên nhóc ‘Mặt Trời’ một câu, ca ngợi cậu là một người vô cùng đáng tin cậy. Song cân nhắc tới hình tượng kín đáo u ám của ‘Thế Giới’, không còn việc gì sẽ không nói nhảm, hắn nhất thời do dự.
Không, vẫn còn một mục đích nữa… Khiến nhóc ‘Mặt Trời’ duy trì nguyên tắc làm người của cậu ta, về sau mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đơn giản mà nói thì chính là tiện cho việc nhổ lông dê hơn… Đương nhiên, kết quả cũng là phải chịu tổn thất do sự ngay thẳng và thành thật mà cậu ta mang lại… Trong mắt đám người tiểu thư ‘Chính Nghĩa’, ngài ‘Người Treo Ngược’, ‘Thế Giới’ là một Người Phi Phàm dày dạn kinh nghiệm và cay độc, hẳn sẽ chẳng chú ý tới mấy vấn đề tương tự đâu… Tâm trí Klein xoay vòng, hắn điều khiển ‘Thế Giới’ phát ra một tiếng cười trầm khàn:
“Cậu quả là một người đáng tin cậy, phẩm cách của cậu thật đáng được ca ngợi.”
‘Người Treo Ngược’ nhướn mày, chủ động nói với ‘Mặt Trời’ Derrick:
“Tôi cũng rất hứng thú với loại tri thức thuộc phương diện này, tôi có thể dùng thứ gì để trao đổi nó?”
Anh ta định sẽ chấp nhận giao dịch nếu giá cả không quá đắt đỏ, mà nếu vượt ngoài mức mong đợi thì sẽ từ bỏ. Dù sao hiện giờ anh ta cũng chưa cần đến làm gì.
Vừa được khen ngợi, Derrick vẫn đang chìm đắm trong niềm phấn khởi. Nghe vậy, cậu suy nghĩ hai giây, nói đầy chân thành:
“Ngài ‘Người Treo Ngược’, không cần đâu. Trước đó ngài đã luôn đưa ra gợi ý cho tôi, giúp đỡ khi tôi phải đối mặt với khó khăn. Cứ coi như đây là lời cảm ơn của tôi đi.”
… Nếu ‘Thế Giới’ mà là người thật và đang uống nước, trăm phầm trăm lúc này sẽ phun sạch số nước trong miệng ra. May thay, hắn vừa không uống nước, vừa không phải người thật. ‘Kẻ Khờ’ Klein thì phải dùng toàn bộ năng lực phi phàm của “Tên Hề” mới có thể miễn cưỡng kiềm chế sự thay đổi biểu cảm trên gương mặt.
“…” ‘Người Treo Ngược’ nhất thời câm nín. Câu trả lời của ‘Mặt Trời’ hoàn toàn trái ngược với dự liệu của anh ta.
Anh ta đã lênh đênh trên biển nhiều năm trời như vậy, trải qua vô số chuyện, tư tưởng và quan điểm đã không còn rõ ràng trắng đen như thế nữa, chỉ lấy vùng xám làm chủ. Nhưng giờ khắc này, anh ta lại vô thức cảm thấy thật hổ thẹn.