Tôi mới nhận ủy thác hôm kia thì liên quan gì đến thời gian tôi tìm ra ông ta? Nếu không phải bỏ ra một ngày để đợi “Con Rắn Thủy Ngân” Will Oncetine định vị tới, tôi đã xong trước 24 tiếng rồi… Đây gọi là chuyên nghiệp đấy nghe chưa! Klein bình thản đáp:
“Anh có thể lựa chọn không nghe.”
Những lời còn lại của “Dược Sĩ” béo Darkwill kẹt trong cổ họng, khuôn mặt thì giật giật. Cuối cùng, anh ta đáp:
“Anh nói đi.”
Klein nói thẳng:
“Tôi nhận được một tin, Roy Kim bị quân đội bí mật bắt giữ, hiện giờ đang bị giam trong Dinh Thống đốc.”
Tin tức này nhận được từ gương ma Arrodes… Hắn thầm bồi thêm trong lòng.
“Thật á?” Darkwill lại suýt mất kiểm soát, trợn tròn mắt, bật thốt hỏi ngược.
Klein thoáng gật đầu:
“Nguồn tin của tôi rất đáng tin cậy.”
“Nhưng tôi đâu có cách nào để kiểm chứng…” Darkwill do dự.
“Nguyên nhân là do liên quan đến một món Vật Phong Ấn trọng yếu của Học phái Sinh Mệnh.” Klein nói thẳng.
“Dược Sĩ” béo giật nảy mình, lùi lại hai bước, nhòm ngó quanh quất, sợ hãi lời vừa rồi sẽ bị ai nghe lọt.
Loại chuyện kiểu này có thể tùy tiện nói trên đường cái chắc? Hắn biết rõ chúng ta là Học phái Sinh Mệnh, hắn biết rõ lão già liên quan tới một món Vật Phong Ấn trọng yếu… Trong khi mình chỉ mới biết từ lần cuối liên lạc với ông ấy… Darkwill dần tin tưởng tình báo mà nhà thám hiểm trước mặt cung cấp.
Klein quét mắt qua con cú béo vừa rời nóc nhà bay xuống đậu trên vai Darkwill, lên tiếng:
“Anh có thể thanh toán thù lao rồi.”
“Tôi không thể kiểm chứng được mà. Đâu phải cứ anh nói gì là tôi tin nấy…” Darkwill mạnh miệng.
Thế rồi, anh ta nhìn thấy ánh mắt của nhà thám hiểm đối diện trở nên lạnh lẽo dị thường.
“Dược Sĩ” béo rùng mình, vội thì thầm:
“Rồi rồi, miễn cưỡng tính là anh hoàn thành ủy thác này.”
Anh ta đau lòng lấy ra một mấy xấp tiền mặt từ đủ loại túi ngầm trong chiếc áo choàng bác sĩ phù thủy nông thôn, gom đủ 100 bảng giao cho Klein.
Dù là một Người Phi Phàm, nhưng chức nghiệp của Darkwill chỉ là “Dược Sĩ” và “Người Thuần Thú”, tố chất cơ thể hoàn toàn không thể đóng vai trò chủ lực trong chiến đấu chính diện. Thậm chí chưa chắc vị “Dược Sĩ” béo này đã thắng được một người bình thường dùng súng ngắn ổ quay. Mà con thú phi phàm anh ta nuôi cũng chẳng có sức chiến đấu nào. Đứng trước một nhà thám hiểm kỳ cựu và nắm giữ nhiều con đường, khả năng cao còn là một Người Phi Phàm, một người một cú mèo hẳn không phải đối thủ, nên chỉ đành nghe theo lời đối phương.
Tôi đã phải tiết kiệm tiền rất là cực khổ đấy nhé… Darkwill thầm than.
Quả thực làm “Dược Sĩ” kiếm được thu nhập rất khá khẩm, càng đến thuộc địa ở hải ngoại thì càng khá hơn nữa. Nơi đây có hải tặc, thủy thủ và nhà thám hiểm, đủ loại người, và tổ chức chính phủ cũng nới lỏng luật lệ. Anh ta có thể bán được một chút dược phẩm vi phạm lệnh cấm mà không phải lo lắng sẽ bị ai tìm tới cửa. Trong hai tháng qua, chỉ với số khách hàng của Rạp Hát Đỏ cũng đủ giúp anh ta kiếm được số tiền nhiều hơn cả một năm vừa rồi.