“Gì cơ? Hắn biết tao á?” “Dược Sĩ” béo tên Darkwill kia sợ hãi kinh ngạc, thì thào hỏi lại.
Đôi mắt tròn vo của con cú nhìn về phía trước, nó nói:
“Tôi chú ý, lúc nhìn thấy cậu, rõ ràng anh ta ngây ra mất hai giây.”
“Chắc trông tao không giống với hình tượng về “Dược Sĩ” trong đầu hắn thôi?” “Dược Sĩ” béo mạnh miệng phản bác.
Cú mèo xòe đôi cánh, đập xuống:
“Nếu cậu đã nghĩ thế thì tôi đành chịu rồi.”
“… Rốt cuộc dạo này mày đọc loại sách gì vậy?” Phần mỡ trên khuôn mặt “Dược Sĩ” béo giật giật.
Cú mèo đáp một cách cực kỳ nghiêm túc và đứng đắn:
“Những thứ tôi đọc được quyết định dựa trên tiêu chuẩn kiến thức của cậu.
Xui xẻo làm sao, số lượng từ vựng cậu nắm giữ và có thể dạy cho tôi là có hạn. Tôi đành phải đọc loại tiểu thuyết chứa đựng những từ ngữ khá tầm thường.
Hơn nữa, chúng còn đều là bài đăng dài kỳ trên báo chí.”
“Dược Sĩ” Darkwill béo cười khẩy:
“Lát tao sẽ mua một cuốn sách nấu ăn về. Gọi là “Cẩm nang nấu món chim Đông Balam”.”
Không đợi cú mèo đáp trả, anh ta lại trầm mặt xuống, tự nhủ:
“Hắn biết mình à? Thoạt nhìn thì trông hắn giống một người Loen tiêu chuẩn, ít nhất hơn một nửa dòng máu cũng là Loen rồi.
Mình từng dùng tên giả nán lại mấy thành phố tại Loen, nên có người nhận ra cũng chẳng lấy gì làm lạ. Nhưng mình vẫn nâng cao cảnh giác. Nếu đến trước tháng ba vẫn chưa nhận được tin gì về lão già, mình sẽ rời khỏi đây…”
Vừa lẩm nhẩm, anh ta vừa quay đầu nhìn cú mèo đậu trên vai mình:
“Thỉnh thoảng mày cũng hữu dụng đấy chứ.”
“Không, ánh mắt và ngôn ngữ cơ thể của cậu nói cho tôi, suy nghĩ thật sự trong đầu cậu là ‘Chết tiệt, rõ ràng mình chỉ muốn một con thú nuôi có thể giúp mình đối phó với đám quái vật và tay chân băng đảng thôi. Mình đã sưu tập phối phương ma dược và vật liệu phi phàm dựa trên tiêu chuẩn Cự Long rồi, kết quả lại thành ra một con chim ngu chỉ biết đọc báo với xem kịch. Móa nó nữa, chỉ muốn thồn một bình ma dược vào họng nó cho rồi!’ ” Cú mèo kia cứ như một con vẹt, bắt chước lại tông giọng của “Dược Sĩ” béo vô cùng sinh động.
Biểu cảm của “Dược Sĩ” Darkwill béo cứng ngắc lại mấy giây, mãi anh ta mới cười hềnh hệch:
“Mày biết thế thì tốt rồi, chim ngu!
Nếu tao không có năng lực của “Người Thuần Thú”, chỉ một bình ma dược thôi mày cũng chả chịu được!”
Trong tiệm thảo dược, một người một chim đồng thời im lặng.
Sau một hồi, cú mèo tỏ vẻ mọi chuyện chưa từng xảy ra, hỏi:
“Darkwill, liệu có được không? Cậu đã ủy thác hơn chục nhà thám hiểm rồi đấy.”
“Tao không giỏi tìm người, chỉ có thể ủy thác họ thôi. Vả lại, họ nhất định phải tìm ra và xác nhận được tung tích của lão già thì tao mới thanh toán thù lao, chứ tao không chi thừa ra một penny nào đâu!” “Dược Sĩ” béo tặc lưỡi, chợt thở dài một tiếng, “Lão già luôn gọi bản thân là một kẻ may mắn, người chiến thắng vận mệnh, chắc ông ấy sẽ không sao đâu…”
“Liệu chỗ thuốc nấu từ mớ đồ này sẽ hiệu quả thật chứ?” Trên xe ngựa trở về quán trọ Azure Breeze, Danitz nhìn cái túi giấy đặt cạnh Klein.