Chỉ có một chiếc Tàu Cái Chết Đen… Những chiếc thuyền khác đậu bên ngoài hải phận Quần đảo Rorsted vì sợ bị phát hiện sẽ không kịp đào thoát à? Tin tốt đây… Klein thu hồi tầm mắt, cố tình cắn chặt bờ môi, lộ ra sự rối loạn.
Nhìn một bên mặt Elaine, Misol đốt lửa, liên tục vung vẩy ra hiệu cho kỳ hạm.
Chẳng bao lâu sau, một chiếc thuyền con bơi đến, mang Klein giả trang thành Elaine tóc đỏ về thẳng Tàu Cái Chết Đen.
Khi chiếc thuyền con được treo lên, Klein lại leo lên kỳ hạm của một tướng quân hải tặc khác. Được Misol dẫn đi, hắn bước vào khoang tàu.
Chờ phía trước là một hầu nữ tóc vàng, cô ta lạnh lùng lườm Elaine, chỉ vào căn phòng bên cạnh, nói:
“Đi vào đi.”
Cái thái độ này… Có khác gì cảm giác gặp mặt tình địch đâu cơ chứ… Mị lực của ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ đúng là không chừa nam nữ mà… Klein hơi cảnh giác, đeo còng tay, theo hầu nữ tóc vàng đi vào phòng với vẻ mặt trầm xuống.
Hắn vốn cho rằng sẽ được gặp Tracy ngay, có cơ hội gặp một đối một với cô ả. Hắn đã vận sức sẵn, song trong căn phòng trải thảm sàn nhỏ hẹp kia, ngoài tủ quần áo, ghế sofa và một chiếc gương toàn thân ra, chẳng còn gì nữa.
Chẳng lẽ Tracy đang cố tỏ ra chiến tranh lạnh để cho Elaine thấy mình rất tức giận? Klein nhớ lại những mẩu tiểu thuyết tình cảm và mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết từng xem, phỏng đoán ý đồ của ‘Thiếu Nữ Bệnh Tật’.
Hầu nữ tóc vàng liếc xéo Elaine - dù mặc trang phục nam nhưng không còn vẻ đẹp trung tính vì đã bỏ đi lớp hóa trang, bước hai bước nhanh tới mở tủ quần áo, chỉ vào chỗ váy áo phong phú bên trong, nói:
“Thuyền trưởng không thích bộ dạng hiện giờ của mày, đổi bộ khác đi.”
Đ*t… Klein thầm chửi thề.
Hắn còn tưởng chỉ cần làm một Elaine vẫn mặc đồ nam sẽ được gặp mặt trực tiếp với ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ Tracy, còn đang thầm may mắn vì mình không phải quá xấu hổ cũng sẽ đạt được mục đích, kết quả là vẫn không thể trốn khỏi khâu muốn tránh đối mặt nhất.
Thấy Elaine giật mình đứng đó, hầu nữ tóc vàng trừng mắt:
“Mày có hai sự lựa chọn, tự thay, hoặc tao thay giúp mày!”
Klein làm một thói quen của Elaine, hé miệng ra hít một hơi:
“Mở còng tay cho ta.”
Hắn nửa xoay người, hất cằm về phía cửa ra:
“Rồi đi ra.”
“Con đi*m quái đản…” Hầu nữ tóc vàng rít qua kẽ răng, dùng chìa khóa mở chiếc còng Misol còng lên tay Elaine.
Đợi cho cô ta rời khỏi phòng, khép cửa lại, Klein mới đến trước tủ quần áo, đứng ngây tại đó suốt hai chục giây.
Đột nhiên, hắn nhắm mắt vào, đưa tay phải ra.
Không biết qua bao lâu sau, hắn đứng trước chiếc gương toàn thân, nhìn thấy Elaine với đôi mắt xanh lục lấp lánh đã xõa mái tóc đỏ xuống, mặc một chiếc váy dài màu đỏ vàng, bên hông thắt sợi ruy băng kết thành hình đóa hoa, siết rất chặt, lộ ra vòng eo mảnh mai tinh tế.