Klein bước chậm lại, nghiêng đầu nhìn Danitz một lúc.
Vị hải tặc vĩ đại được treo lệnh truy nã với số tiền cao đến 5500 kim bảng lập tức ngậm chặt miệng, nghiêm mặt lại như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sau khi xác định rằng Elaine đã lên tàu chở khách an toàn, Klein mới xoay người, trở lại bên cạnh xe ngựa, làm như vô tình hỏi:
“Nghe rõ đoạn hội thoại vừa nãy rồi chứ?”
“Không, không, chỉ một chút, một chút thôi…” Danitz gượng cười lắc đầu.
Klein khẽ gật đầu:
“Nhất định phải nhớ kỹ, nếu không kẻ khác sẽ dễ dàng nhìn thấu ngươi.”
“Nhìn thấu…tôi?” Danitz ngây người giơ tay chỉ vào mũi mình.
Klein nói tiếp mà mặt không đổi sắc:
“Cô ta là người gia tộc Sauron, sở hữu năng lực phi phàm phản theo dõi, kết hợp với một chút cử chỉ và biểu hiện nho nhỏ vừa rồi, đã đủ để xác nhận cô ta là một Danh sách 7 của đường tắt ‘Thợ Săn’, “Kẻ Phóng Hỏa”, rất tương đồng với ngươi, nên ngươi đóng vai cô ta sẽ rất đạt.”
“Tôi á? Tôi không làm đâu! Tôi vốn không thể hóa trang theo cái kiểu kia được! Chỉ cần nhìn qua là tôi sẽ bị nhận ra ngay!” Danitz giật nảy mình.
Klein cố nén cười, trầm giọng đáp:
“Ta sẽ cho ngươi mượn Đói Khát Ngọ Nguậy.”
“…Không được không được, tôi đâu có kinh nghiệm gì về chuyện này, đời nào lừa nổi cấp dưới của ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ chứ!” Danitz lo lắng và hoảng sợ một cách dị thường, nhất mực từ chối.
Trong mắt gã, đây chính là một chuyện cực kỳ cứt chó, cực kỳ xấu hổ, chỉ có kẻ biến thái hoặc tên điên mới có thể hoàn thành nó mà không gặp chướng ngại tâm lý gì!
Klein gật đầu đồng tình, mặt không cảm xúc:
“Quả thực, ngươi quá ngu đần.”
Danitz cố nặn ra một nụ cười:
“Đúng thế, tôi quá là ngu đần luôn.”
Klein không nói gì nữa, vượt qua Danitz, mở cửa khoang xe.
Danitz vô thức dõi mắt theo, chợt phát hiện ra phần tóc mai của Gehrman Sparrow biến thành màu đỏ.
Gã ngây ngốc chớp mắt, trông thấy góc cạnh khuôn mặt đối phương trở nên mềm mại hơn, đôi mắt mang màu xanh biếc sâu thẳm, cánh môi khẽ nhếch lên, hơi mềm yếu và mấp máy, có cảm giác giống y hệt vẻ đẹp trung tính của Elaine mới rời đi không lâu.
“…” Đưa mắt nhìn bóng dáng Gehrman Sparrow bước vào khoang xe, Danitz quay đầu, khóe miệng giật giật hai cái.
Gã im lặng mất mấy giây, thầm nhủ:
Đúng là một tên điên, nói biến thành phụ nữ là biến luôn, chả do dự gì hết!
Nhưng phải công nhận, Elaine hóa trang thành nam đẹp thật đấy.
Loại năng lực phi phàm này thực dụng thật, nếu mình thu được một vật phẩm tương tự rồi làm rõ hình mẫu lý tưởng của thuyền trưởng là gì, mình sẽ có thể thay đổi tương ứng, khiến cô ấy yêu mình.
Nhưng nếu thế, liệu người cô ấy thực sự yêu có phải mình không?
Danitz sa vào một câu hỏi triết học, mãi cho đến khi trong khoang xe phát ra một tiếng ho khan.
Gã hoàn hồn, điều khiển xe ngựa rời khỏi bến cảng, chuẩn bị lượn quanh một vòng lớn nữa trước khi trở về.
Bên trong khoang xe, Klein cũng chẳng bình tĩnh như bề ngoài. Dù hiện giờ Elaine đang mặc trang phục nam, khiến hắn tạm thời chưa cần suy xét về khâu đáng xấu hổ nhất kia, song gương mặt trở nên nữ tính hơn, lại có thêm một bộ ngực vẫn khiến cho tâm trạng hắn chìm xuống, vừa ngại ngùng vừa khó xử.