Vừa nói, đôi mắt Elaine hơi ngước lên, như thể bản thân đang chìm trong hồi ức.
“Trước đó, tôi vận chuyển than đá và sắt thép từ bờ tây Gian Hải đến Feynapotter, rồi tôi mang các đặc sản như thuốc lá, cà phê, ca cao trở về Intis. Đây là một tuyến hàng hải dọc bờ biển nên khá an toàn, nhưng sự cạnh tranh cũng rất dữ dội. Để nhanh chóng thoát khỏi cảnh nghèo khó, tôi vừa tích lũy tiền của, vừa tăng Danh sách bản thân lên, hy vọng có thể giao thương ở thuộc địa.
Xui thay, chỉ khi vừa quen thuộc với tuyến hàng hải, kiếm được chút tiền, thì trong chuyến đi tới Tây Balam lần hai, tôi bị ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ Tracy mà lúc ấy mới là ‘Thiếu Nữ Bệnh Tật’ cướp bóc. Khi đó cô ta chỉ có một con thuyền, nhưng thực lực bản thân đã rất mạnh rồi. Tôi và bạn đồng hành liều mạng chống cự, nhưng tất cả chỉ là vô ích.
Cô ta không có thói quen lạm sát, chỉ cướp hàng hóa, với, tôi…”
Không hổ là một loại khác biệt trong các ma nữ… Klein im lặng nghe xong, dùng năng lực “Tên Hề” kìm nén vẻ ngượng ngùng trên mặt, không cảm xúc hỏi:
“Mối quan hệ giữa các người đã phát triển tới mức nào rồi?”
“Không phải mà!” Elaine phủ nhận theo bản năng, “Đều là cô ta ép buộc tôi! T-Tôi không muốn chết, tôi ch-chỉ có thể lựa chọn chịu đựng. Hơn-Hơn nữa, cô ta là phụ nữ!”
Quý cô à, đâu cần phản ứng dữ dội thế chứ. Nếu tôi hỏi rằng hai người đã phát sinh quan hệ trên mức bạn bè chưa, liệu cô có nhảy xuống luôn không? Cũng may là con người tôi đủ tử tế, cân nhắc đến nỗi xấu hổ của cô, mới không trực tiếp thế… Hầy, dưới cái mặt nạ Gehrman Sparrow điên cuồng chính là một quý ngài như mình… Đây là con người thật của mình… Klein không đổi sắc mặt, chuyển hỏi:
“Cô thích kiểu món ăn thế nào? Có đặc biệt thích loại đồ ăn nào không? Ngọt, mặn, hay bình thường?
Cô ghét loại đồ ăn gì? Có loại nào khiến cô bị dị ứng không?
Cô có thói quen hạn chế ăn uống không? Nếu có thì là gì?”
Từng câu hỏi khiến Elaine cảm tưởng như mình đang nằm mơ, mọi thứ thật siêu thực.
Cô chưa từng nghĩ rằng người đối diện sẽ hỏi những câu như thế, giống như thể một kẻ theo đuổi đang hỏi xem sở thích của người trong lòng mình là gì vậy.
Không! Kẻ theo đuổi nào lại hỏi những câu kiểu thế chứ! Nó phải được thu thập gián tiếp thông qua những buổi trò chuyện, hoặc nghe ngóng từ những chỗ khác mới phải! Chẳng có bất kỳ người phụ nữ nào sẽ thích bị tra hỏi như thế hết! Đ-Đây còn giống bảng điều tra khảo sát do Rossell Đại Đế phát minh hơn… H-Hắn định làm gì? Hắn hỏi mấy câu này mà chẳng lộ ra chút biểu cảm nào cả. Mình sợ quá… Elaine im lặng một hồi, dưới ánh mắt băng giá chằm chặp của Klein, cô trả lời từng câu một.
Klein vẫn duy trì tư thế ngồi đổ người về trước, tiếp tục hỏi:
“Dáng ngồi bình thường của cô thế nào? Có động tác quen thuộc nào không…”