Thành Khảng Khái – Bayam, bên trong Lãnh sự quán (1) Intis.
Elaine ngồi trước bàn trang điểm, nhìn khuôn mặt xinh đẹp song hơi tiều tụy của mình trong gương, ngẩn ngơ nghĩ.
Kể từ khi bắt đầu cuộc chạy trốn khỏi Tàu Cái Chết Đen, cô vừa tràn ngập chờ mong nhưng cũng luôn chìm trong sự giày vò và sợ hãi. Nguyên nhân là vì chỉ bất cẩn một chút thôi, cô sẽ bị hải tặc và nhà thám hiểm phát hiện, bị ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ Tracy bắt về, hoàn toàn mất sạch tự do, cũng không còn cách nào quay về cố hương, quay về cuộc sống hằng ngày nữa.
Mãi tới khi sử dụng quan hệ với những thành viên còn sót lại trong gia tộc để trốn được vào Lãnh sự quán, mua được một tấm vé tàu rời biển, cô mới thả lỏng đôi chút.
Nhưng điều này vẫn chưa đủ trấn an tinh thần cô. Cô tin chắc chỉ đến khi thực sự đặt chân xuống lục địa Bắc thì mọi thứ mới hoàn toàn kết thúc.
Nghĩ tới đây, Elaine không khỏi đưa tay phải lên chạm vào bờ má không quá trắng nhưng trông rất khỏe mạnh của mình. Cô nhận ra nó đã mịn màng hơn hẳn so với khoảng thời gian mình từng buôn bán trên biển khi trước, cảm giác như thời gian đã đảo ngược, khiến cô có ảo giác trở lại thời thanh xuân thiếu nữ.
Trên thực tế, sau khi vào Lãnh sự quán Intis, để thoát khỏi biển cả, cô đã dự tính thêm một lựa chọn nữa. Đó chính là hợp tác với Giáo hội Bão Táp, quân đội Loen hay bộ phận gián điệp của Lãnh sự quán, dùng bản thân làm mồi nhử để bắt ‘Trung Tướng Bệnh Tật’ Tracy.
Song suy xét lại, cuối cùng cô từ bỏ kế hoạch này. Thậm chí cô còn nhờ cậy một vị trưởng lão thân thiết trong gia tộc đảm nhiệm chức Tùy viên Quân sự (2) giữ kín thông tin mình trốn trong đây với người khác.
Dù có ra sao đi nữa, cô ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ thực sự gây nên tổn thương gì cho mình. Ngược lại, nhiều khi còn chiều chuộng mình, thỏa mãn mình… Trừ mỗi đêm ra, mỗi đêm… Nhưng đó c-cũng chỉ là mặt ngoài thôi… Chìm trong hồi ức, gương mặt Elaine chợt ửng đỏ.
Những đêm say sưa mê luyến kia, những màn ái tình nóng bỏng khi tay chân mơn trớn lẫn nhau kia, những niềm hoan du khó mà tưởng tượng ra kia đều lướt qua đầu cô, khiến cô khó mà ổn định lại trong thời gian ngắn.
Elaine từ từ hít một hơi sâu rồi thở dài thườn thượt.
Cô lắc đầu, một lần nữa phủ kín tâm trí bằng khát vọng tự do, niềm mong mỏi trở về cố hương và gặp lại người thân gia đình.
Cô lại nhìn bản thân trong gương, búi từng lọn tóc đỏ đang rủ xuống cao lên.
Rồi, cô kẻ đậm lông mày, thoa kem nền tối màu để khiến đường nét khuôn mặt rõ ràng hơn, góc cạnh cũng sâu hơn.
Sau một hồi hóa trang như vậy, Elaine trở nên trung tính hơn, mang lại khí chất nam tính.
Cô cởi quần áo ra, dùng mảnh vải ép chặt bộ ngực rồi mặc sơ mi trắng, áo gile đen, quần dài của nam giới và một bộ lễ phục có hai hàng cúc.
Cuối cùng, cô lấy một chiếc mũ phớt lụa đội lên đầu, che lấp hoàn toàn búi tóc đỏ.
Bấy giờ, ảnh phản chiếu trong gương của cô đã giống một nam thanh niên đẹp trai hơn là một quý cô. Đôi mắt màu xanh biếc như ngọc lục bảo dường như vô cùng thích hợp với loại hóa trang này, sâu lắng mà đầy sức quyến rũ.