Đến Galagos gặp ‘Trung Tướng Núi Băng’ Edwina Edwards? Klein ngẩn ra một giây, suýt thì nhíu mày.
Đối với hắn, đây không phải chuyện gì quá khó chấp nhận, ngược lại còn có thể nhân cơ hội gặp mặt trực tiếp để trao đổi những chi tiết vụn vặt cụ thể mà không tiện viết qua thư. Không chừng qua sự kiện này, hắn còn hình dung ra linh cảm gì đó, tích lũy thêm thông tin cho việc thăng cấp sau đó và phối phương ma dược của Danh sách cao.
Thêm một người bạn, thêm một con đường… Klein thầm nhủ, móc ra một xu vàng nặng trĩu, bói toán xem chuyện này có nguy hiểm gì không ngay trước mặt ‘Liệt Diễm’ Danitz.
Đồng xu vàng sáng long lanh bay vọt lên, lăn vài vòng rồi rơi xuống ngay giữa lòng bàn tay Klein, mặt số hướng lên.
Điều này biểu thị phủ định, nói rõ cuộc gặp mặt giữa Klein và ‘Trung Tướng Núi Băng’ Edwina ở Galagos không có nguy hiểm gì quá lớn.
Klein dời tầm mắt về phía Danitz, bình thản mở miệng:
“Được.”
“Tôi thay mặt thuyền trưởng cảm ơn lời đồng ý của anh.” Danitz lặng lẽ thở phào một hơi, cười đến nỗi khóe mắt nheo cả vào, đuôi lông mày thì giãn ra.
Klein đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường:
“Ta vào phòng tắm trước.”
Vào nhà vệ sinh trước á? Nghĩa là lát nữa ngươi sẽ ra ngoài, dùng thân phận của mình để mua vé tàu giúp ta à? Danitz vô thức dõi theo bóng dáng di chuyển của Gehrman Sparrow, nhạy bén phát hiện ra hàm ý sau câu nói của đối phương.
Lên phía trên sương xám bói toán bằng con lắc để xác nhận xong, Klein mới rửa hai tay, rời phòng vệ sinh, nói với Danitz:
“Đi.”
“Tôi á?” Danitz chỉ vào mình.
Klein vừa mặc áo khoác vừa khẽ gật đầu.
“Thực ra cũng đâu cần thiết lắm nhỉ? Anh có thể trực tiếp tìm đến Elland nhờ ông ta mua giúp hai tấm vé tàu là được rồi mà…” Danitz cực kỳ thành khẩn cung cấp ý kiến của bản thân.
Klein quét ánh mắt lạnh như băng qua người gã, không nói năng gì, đội mũ lên, mở cửa đi ra.
Danitz rùng mình một cái, nuốt đề nghị thứ hai là “mua một chứng minh thư giả rồi dùng năng lực biến bề ngoài thành hình dạng kẻ khác để mua hai tấm vé chính quy” ngược vào bụng.
Gã lại quấn khăn quàng cổ kín mít, ấn mũ lưỡi trai sụp xuống, nhanh chân theo sau Gehrman Sparrow.
Gần hai mươi phút sau, Klein chỉ vào một góc hẻm ồn ào ầm ĩ:
“Chỗ này à?”
Đây chính là quán bar Rong Biển, nơi mà Danitz mua vé tàu bán lại bất thành.
“Phải…” Danitz không ngờ lại lượn quanh tới chỗ này, nhất thời hơi sững sờ.
Trên đường, gã đã kể sơ qua trải nghiệm vừa rồi của mình, nên mới không hiểu tại sao Gehrman Sparrow còn muốn quay lại nơi đây.
Giữa dòng suy nghĩ chạy vòng vòng, gã bỗng nảy ra một suy đoán, bật thốt:
“Anh… định trả thù giúp tôi đấy à?”