Trải qua một phen bận rộn, Klein mở khóa cửa phòng ngủ, nhìn ra ngoài phòng khách, trông thấy Danitz đang nằm ngáy khò khò trên ghế bành.
Dù đã nghe thấy tiếng gã từ trước, Klein vẫn không nhịn được mà oán thầm:
Giờ mới hơn 3 giờ chiều thôi đấy!
Chẳng lẽ kể từ lúc không còn phải nghe lén máy thu phát vô tuyến đến giờ, tên này hoàn toàn thả bay bản thân luôn hả?
Suy tư một chút, hắn dần nở nụ cười, cảm thấy chuyện này ăn khớp với nhu cầu mình cần.
——Tiền đề để hắn có thể duy trì sự thanh tỉnh trong khi mơ chính là khi có người xâm nhập vào ý thức của hắn. Còn lúc mơ như bình thường, hắn vẫn ngơ ngơ ngác ngác. Nói cách khác, chỉ dựa vào chính bản thân thì không thể nào làm thí nghiệm được, dù sao hắn cũng đâu biết “Tâm lý ám thị”.
Vì vậy, hắn định mượn nhờ ngoại lực để tiến vào giấc mơ của người khác. Như thế, vừa có thể duy trì sự tỉnh táo, vừa giống như “Ác Mộng”.
Kế hoạch ban đầu của hắn chính là ra ngoài một chuyến tìm đối tượng phù hợp. Song, Danitz đang trong tư thế thích hợp như vậy, khiến người khác nhìn chỉ muốn đạp cho một cái.
Không, là thử một lần… Klein lặng lẽ sửa lại ý tưởng vừa rồi trong lòng.
Hắn trầm tư một lúc, không dùng Bùa chú Cảnh Mơ, vì một Danh sách 7 “Kẻ Phóng Hỏa” có tên gọi cổ là “Pháp Sư Lửa” như Danitz mang linh cảm khá cao. Một khi thì thầm câu chú có thể khuấy động sức mạnh tự nhiên, chắc chắn gã sẽ giật mình tỉnh lại.
Cứ thế, gã có thể trốn thoát kịp thời hay không sẽ là một vấn đề nữa.
Đắn đo qua lại xong, Klein lấy ra một vật phẩm khác đã được chuẩn bị trước, đó là một vật cô đặc lại giống như viên đá quý u ám sâu thẳm, đó là đặc tính phi phàm do một “Ác Mộng” để lại.
Nó có thể dùng tạm giống Con Mắt Đen Kịt của “Bậc Thầy Điều Khiển Rối” Rosago, chỉ là hiệu quả sẽ kém xa với được chế tác thành vật phẩm thần kỳ. Chẳng hạn, đặc tính phi phàm “Ác Mộng” này không thể cho phép Klein đi xuyên qua các mộng cảnh khác biệt trong phạm vi thành phố, không thể cưỡng ép kéo người nhập mộng, song thứ sơ đẳng nhất là xâm nhập vào giấc mơ của người ở khoảng cách gần thì vẫn đơn giản.
Klein cầm viên “đá quý” tối tăm kia, lan tràn linh tính của mình ra.
Bóng đêm hư ảo nhanh chóng tràn ngập trước mắt hắn, choán đầy tầm nhìn hắn. Toàn bộ mọi thứ tồn tại ở nơi đây đều bị bao phủ trong màu đen, bao gồm cả Danitz nằm trên chiếc ghế bành.
Nơi đây không còn hình người, chỉ còn một tràng ánh sáng hình bầu dục mông lung.
Klein lập tức trải linh tính ra, chạm vào chúng.
Không một dấu hiệu, vô số cảnh tượng lộn xộn trào ra chung quanh hắn, lấp lóe trong chớp mắt. Cuối cùng, chúng dừng lại trên một con thuyền dài mấy chục mét. Nó có một ống khói phun sương cao ngất và một tấm vải bạt khổng lồ được buông xuống đang căng phồng. Boong tàu được lau chùi sạch sẽ, sáng bóng đến dị thường, giống như màu sắc của mặt tiền xu được chiếu dưới ánh mặt trời.