Audrey chỉ đơn giản nhắc tới bài ca dao cổ kia chứ không thuật lại nội dung cụ thể. Cô nàng sợ quý cô ‘Ẩn Sĩ’ giàu kiến thức sẽ đoán ra địa điểm chính xác.
Cô chỉ nói qua về việc mình nảy ra linh cảm, dùng “Tâm lý ám thị” để duy trì sự sáng suốt trong giấc mơ trước khi bắt đầu một chuyến hành trình vô cùng kỳ diệu.
“Tâm lý ám thị”? Cô ta biết làm sao để gieo “Tâm lý ám thị” à? Hẳn cô ta là một Danh sách 7 “Bác Sĩ Tâm Lý” rồi… ‘Ẩn Sĩ’ Cattleya phán đoán theo thói quen, chợt nghi hoặc càng sâu hơn:
Thế sao cô ta còn muốn mua thêm một đặc tính phi phàm của “Bác Sĩ Tâm Lý”?
Uống thêm một phần ma dược giống thế sẽ giới hạn năng lực lại, thậm chí còn dễ bị mất khống chế, hơn nữa sẽ tạo ra trở ngại cho việc tiêu hóa ma dược…
Để chế tác thành vật phẩm thần kỳ sao? Nhưng năng lực phi phàm của nó sẽ trùng hợp với bản thân cô ta, không có giá trị sử dụng.
Hay để tặng cho người khác?
Khi Cattleya còn đang phỏng đoán, Audrey đã kể đến đoạn mình đi trong giấc mơ hỗn loạn, đi tới biên giới ý thức bản thân. Rồi, nhờ vào biện pháp cụ thể hóa học từ ngài ‘Kẻ Khờ’, cô tạo ra một chiếc cầu thang hướng xuống, từng bước một đi sâu vào trong lĩnh vực tiềm thức như núi băng chìm dưới mặt nước.
Cô nàng không mô tả cụ thể về những điểm sáng mình thấy trong tiềm thức, bởi nó dính dáng đến những bí mật xấu hổ cô không muốn chia sẻ.
Cô tập trung vào cuộc hành trình đơn độc và dài đằng đẵng không thấy điểm cuối kia, cũng bày tỏ cảm giác bị đè nén đến từ tứ phía xám xịt mịt mù như thể có quái vật ẩn nấp trong đó. Cô đề cập tới việc tâm tình mình suýt sụp đổ bao nhiêu lần, miễn cưỡng lắm mới chống chọi được nhờ vào năng lực phi phàm, cuối cùng cũng đặt chân tới biển tiềm thức tập thể hư ảo được hình thành từ vô số sinh linh.
Ký ức đến từ dấu vết tổ tiên nhân loại, ý thức của tất cả các sinh vật quanh nơi đây đều chiếu rọi và lan tràn được sắp xếp một cách rất trật tự trong lời nói của Audrey. Chúng từ từ hiện ra, rồi dừng lại ở con Cự Long bay qua từ bên kia biển tiềm thức tập thể, mang lớp vảy màu xám trắng như đá tảng.
Có một con Cự Long sống trong biển tập thể tiềm thức sao? Quả là một cuộc hành trình kỳ diệu và tuyệt đẹp mà! Dù tiểu thư ‘Chính Nghĩa’ chẳng hề đụng độ kẻ địch hay nguy hiểm nào, nhưng câu chuyện vẫn mang đến cho mình cảm giác vô cùng mê hoặc… Trong đầu ‘Ma Thuật Sư’ Falls chợt lóe lên một tựa sách:
[Cuộc phiêu lưu trong mơ của tiểu thư ‘Chính Nghĩa’]
Tổng kết lại xong, ‘Chính Nghĩa’ Audrey nhìn quanh một vòng, hỏi:
“Các quý cô quý ngài, mọi người có đề nghị gì không? Mọi người có tin rằng Thành Kỳ Tích Leviseyd của Cự Long cũng ẩn giấu trong biển tiềm thức tập thể không?
Nếu tôi muốn tiếp tục thăm dò thì cần phải chú ý điều gì? Cần phải chuẩn bị sẵn thứ gì?”
‘Người Treo Ngược’ Alger đưa mắt nhìn ‘Ẩn Sĩ’, trầm ngâm rồi đáp:
“Tôi nghĩ cô không nên tiếp tục thăm dò nữa.