Suy nghĩ trong tích tắc, ‘Ẩn Sĩ’ Cattleya đưa ra lựa chọn có lợi nhất, nói bằng giọng không cảm xúc:
“Tôi phải nhìn qua xem có những loại quái vật nào thường xuất hiện chung quanh Thành Bạch Ngân thì mới quyết định được.”
Lại một kẻ rành không làm mà vẫn có ăn… Những người lăn lộn trên biển lâu đều giỏi nhổ lông dê thế cơ à? Hay nên nói là, chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ của nhóc ‘Mặt Trời’ thôi đã không thể cưỡng lại ý muốn nhổ cậu ta… ‘Kẻ Khờ’ Klein vô thức loại trừ mình ra khỏi đội ngũ không làm mà vẫn có ăn kia.
“Được rồi.” Dưới ánh nhìn chằm chằm của đám người ‘Chính Nghĩa’, ‘Mặt Trời’ đáp ứng yêu cầu của quý cô ‘Ẩn Sĩ’ không chút đắn đo.
Cậu nhớ lại nội dung, cụ thể hóa nó ra, xếp những loại quái vật phổ biến ở khu vực chung quanh Thành Bạch Ngân thành danh sách. Song, nó không được chi tiết như trước, bỏ sót kha khá thứ. Dù sao sự gia tăng trí nhớ của đường tắt ‘Mặt Trời’ cũng bị giới hạn, cũng đã nhiều ngày trôi qua.
‘Ẩn Sĩ’ Cattleya nhận lấy tờ tài liệu kia, cẩn thận lật xem.
Càng đọc, cô càng kinh hãi, bởi vì số lượng chủng loại vượt quá sức tưởng tượng của mình, thậm chí vượt qua mấy chục, mấy trăm lần!
Phần lớn những cái tên trong đây đều là tên cổ. Nếu không phải cô là một thành viên Hội Khổ Tu Moses bị tri thức theo đuổi và đã đạt tới Danh sách 5, gặp nhiều hiểu rộng, thì chắc chắn cô sẽ không tài nào hiểu nổi những cái tên này thực sự nói đến thứ gì.
Nhưng kể cả vậy, vẫn có những loại quái vật cô chưa từng nghe tới, tựa như “Cái bóng” không bao giờ lộ diện bản thân trong trong giấc mơ, trong tưởng tượng, vĩnh viễn trốn sâu trong bóng tối.
Rốt cuộc Thành Bạch Ngân là nơi nào? Sao lại có thể tồn tại nhiều loại quái vật như vậy? Mười giây sau, Cattleya ngẩng đầu lên, mặt không đổi sắc, tông giọng dửng dưng:
“Cậu dùng lịch sử Thành Bạch Ngân để trao đổi đi.”
“Được thôi.” Ánh mắt ‘Mặt Trời’ Derrick sáng lên như thể nhìn thấy hy vọng thăng cấp.
Cậu nhanh chóng cụ thể hóa tài liệu giảng dạy về lịch sử đại cương của Thành Bạch Ngân nhờ sự giúp đỡ của ngài ‘Kẻ Khờ——Đã nhận được kha khá kinh nghiệm, cậu biết nội dung càng hoàn chỉnh và kỹ lưỡng thì giá trị càng cao hơn quả cây Khế Ước Tâm Linh Sáng Rọi, nên giữ lại một phần.
‘Ẩn Sĩ’ Cattleya tự biết mình không phải ngài ‘Kẻ Khờ’, sẽ chẳng thành viên nào dư kiên nhẫn chờ mình đọc. Vì thế, tùy tiện lật qua một chút rồi xác nhận giá trị xong, cô cân nhắc hỏi:
“Tôi đưa quả cây Khế Ước Tâm Linh Sáng Rọi cho cậu kiểu gì?”
Vừa dứt lời, cô bỗng nghĩ tới chuyện gì đó, suy đoán ra, thế là nghiêng đầu nhìn vị trí cao nhất trước bàn đồng dài, cất tiếng:
“Thưa ngài ‘Kẻ Khờ’, là dùng phương thức hiến tế ạ?”
Điều này khiến cho một người đã chuẩn bị câu trả lời kỹ lưỡng như ‘Chính Nghĩa’ Audrey sửng sốt một chút, nuốt ngược những lời muốn nói trở về.
Quý cô ‘Ẩn Sĩ’ thật ấn tượng, thật giàu kiến thức làm sao! Trực tiếp đoán ra biện pháp hiến tế và ban thưởng! Audrey khống chế biểu cảm nho nhỏ trên gương mặt, vừa líu lưỡi vừa thở dài trong lòng.