Bên trong phòng thuyền trưởng, Cattleya chầm chậm bò dậy khỏi sàn, trầm mặc đi đến trước chiếc gương toàn thân kế bên giá sách.
Trong gương, làn da trên khuôn mặt cô trắng nõn và mịn màng, không hề xuất hiện một vết nứt nào. Lỗ tai nhỏ xinh và bình thường, chẳng có chút dấu hiệu phóng lớn. Tròng mắt tím sẫm bình tĩnh không dao động, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Song, đôi mắt mang chút hương vị thần bí của Cattleya lại có thể thấy rõ nhiều thứ hơn nữa:
Giấu bên dưới làn da, máu thịt giống con mắt vẫn chưa tan hoàn toàn; nỗi đau đớn điên cuồng ở thể tinh thần đang nhanh chóng biến mất; vô số sự vật hư ảo khó mà miêu tả tới lui khắp tứ phía; các thủy thủ đang dọn dẹp boong tàu cách đây mấy căn phòng…
Tất thảy mọi thứ trong phạm vi mấy chục mét đều hiện lên trong tầm nhìn của cô một cách rõ ràng nhưng hỗn loạn dị thường.
Kể từ ngày trở thành Danh sách 5 “Tinh Tượng Sư”, năng lực “Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn” của cô đã được tăng cường rất nhiều. Cô có thể lờ mờ trông thấy từng lớp màn che thật dày tựa như bóng mờ chung quanh mình. Sau màn che đó, hình như có thứ đang chăm chú dõi theo cô, chăm chú dõi theo toàn bộ sinh linh.
Không có dấu vết ảnh hưởng nào để lại từ ngài ‘Kẻ Khờ’, ngược lại có thể nói lên rất nhiều vấn đề… Hắn, không, Thần trực tiếp kéo thể tinh thần mình vào trong mảnh không gian thần bí kia bằng một năng lực quỷ dị, cưỡng ép, bí ẩn. Đó là thứ mà chiếc quyền trượng cấp Bán Thần kia không thể nào bì nổi… Dù Thần đang mặc loại trang phục lưu hành ở thời đại hiện giờ, nhưng điều này chẳng nói lên được cái gì. Đối với một tồn tại ở cấp bậc ấy mà nói, khiến mỗi người khác biệt nhìn thấy một hình tượng khác biệt chỉ là chuyện đơn giản. Mà hình dạng thực sự của Thần, chỉ sợ sẽ khiến cho mỗi kẻ nhìn thẳng vào sẽ trực tiếp mất khống chế và tử vong… Cattleya nhìn chằm chằm vào mình trong gương, suy ngẫm đến chuyện vừa xảy ra.
Đối với thân phận của ngài ‘Kẻ Khờ’, cô không khỏi hơi suy đoán. Nhưng đây chỉ có thể được coi là suy đoán, một suy đoán không có chút chứng cứ nào.
Thần mặc trang phục đuôi én chính thức không đồng nghĩa với việc Thần rất trẻ tuổi, vừa mới sinh ra. Có lẽ bản chất của Thần là cổ xưa, còn cổ xưa hơn cả bảy thần. Những tri thức đã theo đuổi đến kia nói cho mình biết, trước Đại Tai Biến, đúng là có tồn tại thần linh càng cổ xưa hơn, hẳn Thần là một trong số ấy. Cattleya thầm nhủ, quay người rời khỏi chiếc gương toàn thân, trở về vị trí mình vừa đau đớn giãy giụa ban nãy, nhặt chiếc gọng kính vừa rơi qua một bên lên.
Cô đẩy gọng kính dày lên sống mũi, che khuất con ngươi màu tím sẫm. Tất cả mọi sự vật không thuộc về thị giác bình thường “trước mặt” cô nhanh chóng biến mất.
Cattleya đứng đó, lại ngẫm nghĩ về ảnh hưởng mà ngài ‘Kẻ Khờ’ và thứ gọi là Hội Tarot sẽ mang tới cho mình.
Không hiểu sao, một bóng người cao lớn nổi lên trong tâm trí cô, còn bên tai thì lại vang vọng lời nói khiến cô vĩnh viễn không thể nào quên đi: