Tụ hội Người Phi Phàm? Klein suy tư một chút, gật đầu đáp lại:
“Có thể.”
Mình nên đưa vật liệu phụ trợ của ma dược “Bậc Thầy Điều Khiển Rối” vào trong danh sách thu thập quan trọng thôi, hơn nữa biết đâu còn gặp được một vị “Công Tượng”… Hắn vô thức sắp xếp trong đầu.
Thấy Gehrman Sparrow đồng ý, Danitz lặng lẽ thở phào, khó mà kiềm chế nét cười.
Qua mấy ngày gần đây, vì tiền truy nã tăng lên đến phát sợ, lại nhận trách nhiệm nghe lén, gã vẫn luôn ngoan ngoãn ngồi trong quán trọ, đã chán ngán đến phát ốm ra, chỉ hận không thể chờ đến ban đêm để tới nơi ngay lập tức.
Tụ hội Người Phi Phàm mà Danitz đề cập được tổ chức ở quán bar Lá Phong Hương, nơi hoạt động của rất nhiều hải tặc, người cung cấp tình báo và nhà thám hiểm. Đây cũng là địa điểm đầu tiên mà người ta chọn đến khi muốn nghe ngóng thông tin và mua vật liệu.
Klein mặc áo khoác đen, đội mũ phớt lụa, theo Danitz đi xuyên qua đám đông nhốn nháo đủ loại người giữa đại sảnh quán bar, bước vào một phòng chơi bài nào đó. Dưới ánh nhìn chằm chằm của mấy bảo vệ, gã đưa ra ám hiệu ước định, leo xuống cầu thang ẩn, bước vào một khu vực ngầm rộng lớn.
Nơi này giống như quán bar Ác Long ở thành phố Tingen, cũng có một chợ đen buôn bán thảo dược, tinh dầu, sách cổ, bùa chú và đủ loại vật liệu thần bí học. Song, điểm khác là nơi đây còn buôn bán đủ loại súng đạn, thậm chí Klein còn phát hiện ra loại súng hỏa mai cổ lỗ sĩ và đạn chì.
Hô, còn bán cả chứng minh thư và con dấu giả kìa… Không hổ là thuộc địa ở hải ngoại, ngành nghề tương tự phát triển hơn hẳn Tingen… Chờ lát nữa mua một chút vật liệu để làm bùa chú lĩnh vực “Hải Thần”, mua số lượng lớn sẽ có chút ưu đãi đây… Klein khẽ nghiêng đầu, thu toàn bộ tình hình dưới khu vực ngầm vào trong tầm mắt.
Đi bên cạnh hắn, đã hoài nghi về kỹ thuật giả trang của mình, Danitz cố tình đội mũ lưỡi trai, cúi gằm xuống thật thấp đến độ che khuất gần nửa khuôn mặt. Gã cực kỳ thông thạo dẫn Klein đi thẳng tới một đầu chợ đen, gõ cánh cửa đóng chặt bằng hai tiếng gõ dài và bốn tiếng gõ ngắn.
Đằng sau cánh cửa chỉ có một ngọn nến. Nó lắc lư trên giá treo bên vách tường, vảy ra chút ánh sáng tù mù, miễn cưỡng chiếu sáng một căn phòng không quá lớn.
Danitz chỉ vào những chiếc áo choàng dài, mặt nạ và vài vật khác trên bàn, nói với Klein:
“Chỗ này có thể quyết định giả trang bằng thứ gì đó, cũng có thể không giả trang.”
Klein nhìn quanh một vòng, quét ánh mắt về phía người bảo vệ trong căn phòng:
“Ta không cần.”
Hiện giờ mình đang là một người cung cấp thông tin cho quân đội Vương quốc, Giáo hội Bão Táp cũng biết danh tính này, chẳng việc gì phải sợ… Giả mà có đám hải tặc hay nhà thám hiểm nào sinh ra ác ý, muốn tập kích vì mình không giả trang thì, hehe… Klein chợt tưởng tượng ra hình ảnh từng món tiền thưởng bay về phía mình.