Thế này cũng nhanh quá rồi… Chẳng lẽ nó vừa lượn quanh hành tinh này vài vòng… Hay nó vẫn ở nguyên tại chỗ, chỉ là tốc độ quá nhanh nên mắt mình hoàn toàn không theo kịp… Khóe miệng Klein giật giật, hắn quyết định chờ mấy giây nữa, xem “kẻ mang tốc độ nhanh vượt sức tưởng tượng” kia còn xuất hiện thêm lần nào không.
Hắn cũng chẳng lo lắng sinh vật Linh giới được triệu hồi ra sẽ làm hại người vô tội, vì một trong các câu mô tả chính là “sinh vật thân thiện”. Hơn nữa, miễn là hắn cưỡng ép kết thúc triệu hồi, bỏ dở nghi thức, thì dù “kẻ mang tốc độ nhanh vượt sức tưởng tượng” có chạy nhanh tới cỡ nào cũng sẽ bị đưa trở về Linh giới ngay lập tức.
Vài giây sau, không đợi được nữa, Klein hít một hơi sâu, dùng tiếng Hermes cổ, cất tiếng:
“Tôi!
Tôi nhân danh tôi kết thúc lần triệu hồi này!”
Cơn lạnh buốt xung quanh biến mất trong nháy mắt, tiếng gió thổi cuồn cuộn dần ngừng lại, màu sắc ngọn lửa trên cây nến cũng quay trở về bình thường.
Klein tiến lên mấy bước, tắt nến đi, tính sửa lại câu mô tả cuối để thử nghiệm lần hai.
Về phần hai câu “linh hồn quanh quẩn trong hư ảo” và “sinh vật thân thiện bằng lòng chịu sai khiến”, hắn không định sửa đổi. Câu đầu tiên chỉ đúng hướng Linh giới, chỉ có thể thay bằng một câu đồng nghĩa, nên hắn có đổi hay không đổi cũng chẳng thành vấn đề. Câu thứ hai thì để Klein cam đoan về sự an toàn của bản thân. Nếu không, vừa rồi sẽ chẳng phải chuyện cười mà chính là một câu chuyện kinh dị.
Hừm… Không cần dùng “vượt sức tưởng tượng” để trau chuốt thêm cho “kẻ mang tốc độ nhanh” nữa, nhưng những thứ khác chưa chắc đã thỏa mãn được điều kiện mình cần. Có lẽ… Có thể thay đổi mạch suy nghĩ. Người đưa tin không nhất thiết phải chạy nhanh tới vậy, tốc độ bình thường là ổn rồi. Vẫn còn nhiều cách để bảo đảm an toàn mà, chỉ cần khiến những tên có ác ý luôn luôn xem nhẹ nó, không thèm để mắt tới nó là được… Lần này mình sẽ thử một sinh vật Linh giới mang cảm giác tồn tại không mạnh… Klein cân nhắc hai, ba phút, lại cử hành nghi thức.
Khi đã chuẩn bị xong xuôi, hắn tụng niệm thần chú mới:
“Tôi!
Tôi nhân danh tôi triệu hồi:
Linh hồn quanh quẩn trong hư ảo, sinh vật thân thiện bằng lòng chịu sai khiến, tồn tại có cảm giác không mạnh.”
Trong kho hàng lập tức trở nên tĩnh lặng đến dị thường. Bên trong bức tường linh tính không có gió thổi, cũng không trở nên lạnh lẽo, ngay cả màu sắc của ánh nến cũng chẳng thay đổi.
Klein kiên nhẫn chờ đợi, nhìn chằm chằm, hy vọng có thể đạt được một người đưa tin tốt.
Mười giây sau, hắn thở dài, nhìn quanh một vòng, nói:
“Chẳng có gì cả, lần này câu mô tả vô dụng rồi.”
Hắn không chờ nữa, kết thúc triệu hồi theo trình tự, tắt ngọn nến.
Điều khiến hắn cảm thấy nghi ngờ là, cho đến cuối, ngọn lửa lại lay động mấy lần.
Mình vừa bỏ lỡ cái gì à… Lông mày Klein cau lại rồi giãn ra, hắn quyết định quẳng chuyện này ra sau đầu.
Hắn lại tiếp tục suy nghĩ về vấn đề nên sửa lại thế nào, vẫn là nhằm vào câu thứ ba.
Lại đổi mạch suy nghĩ vậy. Nếu người đưa tin cực giỏi chịu đòn, sở hữu năng lực sinh tồn ngoan cường thì cũng ổn thôi. Dù bất kể chuyện gì xảy ra, người đưa tin vẫn có thể gửi thư tới tận tay mục tiêu thì vẫn là một người đưa tin tốt… Klein trầm ngâm một hồi, cử hành nghi thức lần ba.
Bên trong mùi hương của thảo dược và tinh dầu, dưới ánh nến lờ mờ chiếu rọi, bóng tối trên gương mặt hắn chập chờn, hắn liên tục mấp máy môi: