Phía trên sương xám, vừa ngồi xuống, Klein vừa lấy Thẻ bài “Hắc Hoàng Đế” đã dung nhập vào linh thể ra, trở về hình dạng ban đầu trong nháy mắt.
Đây gọi là một nút đổi đồ… Hắn vừa châm chọc bản thân, vừa hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra.
Hắn gần như có thể khẳng định, “Cự Nhân” đội vương miện đỉnh nhọn chính là ‘Ngũ Hải Vương’ Nast. Chiếc thuyền buồm dài hàng trăm mét có thể khởi hành giữa Linh giới kia chính là con tàu ma đã được chế tạo từ thời Đế quốc Solomon cổ đại – Tàu Hắc Hoàng Đế!
Mình vẫn cứ tưởng tàu ma chỉ đơn giản là tự động di chuyển và sẽ không bị chìm, càng tiệm cận với sinh vật kỳ dị hơn. Ai ngờ, con tàu ma mạnh mẽ nhất còn có thể tự hóa thành không có thực thể, dạo chơi giữa Linh giới…
Đây tương đương với một vị Bán Thần rồi phải không? Quả không hổ là Tàu Hắc Hoàng Đế nổi danh nhất trên năm biển. Ừm… Không thể loại trừ khả năng trong quá trình chế tạo nó, một vị “Nhà Lữ Hành” đã bị tế sống…
Có khi nào một trong những kho báu nổi tiếng nhất – Đế Quốc Bóng Ma chứa đựng di sản cuối cùng của Đế quốc Trunsoest – cũng sở hữu năng lực tương tự, nên mới không thể bị tìm ra được?
Suy nghĩ của Klein bay cao bay xa, cũng không nghĩ tới nguyên nhân hắn đột ngột đụng mặt ‘Ngũ Hải Vương’ Nast ngay.
Đây là chuyện đã rõ như ban ngày: Định Luật Đặc Tính Phi Phàm Hội Tụ!
Dù Thẻ bài “Hắc Hoàng Đế” không chứa bất cứ đặc tính phi phàm nào, nhưng lúc chế tác, không biết Rossell đã thêm hay chạm khắc cái gì vào, dẫn đến việc sau khi người cầm thăng cấp lên Danh sách cao, có thể lợi dụng Lá Bài Khinh Nhờn để sản sinh cảm ứng kỳ diệu với vật liệu phi phàm mình cần.
Không hề nghi ngờ gì, cảm giác ấy là hai chiều tương đương nhau. Thời điểm cảm ứng được người khác, cũng sẽ tự nhiên bị người khác cảm ứng được. Mà trước khi người cầm vượt qua bậc thang Bán Thần, thì điều đó nghĩa là họ đã vô thức đến gần vận mệnh.
Klein hiểu rất rõ điều này. Hắn luôn nghi ngờ sự tồn tại của sương xám đã mang những Người Phi Phàm và sự kiện siêu nhiên nhất định tới tập trung quanh mình.
“Dùng Thẻ bài “Hắc Hoàng Đế” dạo chơi giữa Linh giới sẽ khiến cho tình huống tương tự xảy ra dễ hơn nhiều so với việc sử dụng nó ở thế giới hiện thực. Đây là vì thế giới hiện thực phải tuân thủ nhiều quy tắc, dù có bị vận mệnh dẫn dắt thì cũng phải hợp logic, phát triển từng chút một. Không thể nói, mình mà dùng Thẻ bài “Hắc Hoàng Đế” ở Backlund, ‘Ngũ Hải Vương’ Nast sẽ có thể cưỡi tàu ma xuất hiện trước mặt mình ngay lập tức được…
Dù có cảm nhận được loại lực hấp dẫn kia, y cũng sẽ phải trải qua quá trình định vị, qua lại giữa Linh giới, mất hàng giờ, thậm chí vài ngày mới tới nơi. Mà nếu không phát giác ra, y sẽ chỉ tự nhiên nghĩ tới chuyện khởi hành đến biển Sonia, đến gần biên giới Vương quốc Loen mà thôi. Cứ thế, mất thêm mấy tháng, mấy năm nữa, hai bên cũng chưa chắc chạm mặt nhau.
Còn ở trong Linh giới, mọi chuyện đều trở nên đơn giản. Nơi đây không có khái niệm xa gần cao thấp, không phân chia trên dưới trái phải, vị trí và khoảng cách đều cực kỳ hỗn loạn. Có lẽ ‘Ngũ Hải Vương’ Nast chỉ đang nghĩ tới chuyện đi Linh giới hóng gió, kết quả vừa tiến vào thì thấy mình đi ngang qua. Điều này chẳng cần phải tuân thủ bất cứ quy tắc hay hạn chế nào về vị trí địa lý.” Klein suy tư gập ngón tay, gõ nhẹ lên mép bàn đồng dài lốm đốm.