Klein không trả lời “có” hay “không”, bước chân đang hướng tới phòng ngủ của hắn dừng lại, bình thản nói:
“Đó là câu hỏi.”
“Chuẩn chuẩn, quá chuẩn, là câu hỏi! Chỉ đơn thuần là mấy lời bêu xấu vô căn cứ thôi! Hơn nữa tôi cũng đã trả lời phủ định rồi.” Danitz mừng rỡ đáp lại, đồng thời nhấn mạnh là bản thân chưa hề thừa nhận.
Klein khẽ gật đầu:
“Ta sẽ làm rõ chuyện này với thuyền trưởng ngươi.”
Làm rõ… Danitz thoạt sững sờ, rồi nửa há miệng, vẻ mặt nhăn nhó.
Cũng được coi là người có kiến thức sâu rộng, gã không còn giải thích hay phản bác gì nữa, cố nặn ra một nụ cười:
“Tôi có thể làm gì cho ngài không?”
Klein lặng lẽ hít một hơi, dùng năng lực “Tên Hề” khống chế biểu cảm trên mặt:
“Nghe lén cho tốt.”
“Vâng, ngay và luôn ạ!” Danitz vội vàng đồng ý.
Thấy Gehrman Sparrow đã quay người lại bước tới phòng ngủ, gã không nhịn được mà bật thốt:
“Ngài sẽ không tìm đến thuyền trưởng để làm rõ chuyện này đâu, phải không?”
Klein vặn tay nắm cửa, đáp với vẻ mặt không cảm xúc:
“Nghe lén cho tốt.”
Nói xong, hắn đẩy cửa bước vào. Trước khi khóe miệng toét ra, hắn trở tay khép cửa phòng lại.
Sáng hôm sau, dùng bữa sáng xong, Klein mặc một chiếc quần ống rộng và áo jacket dày màu cà phê, đội mũ lưỡi trai. Hắn thay đổi ngoại hình và ra ngoài, để lại Danitz một mình trong phòng với chiếc máy thu phát vô tuyến.
Dọc đường, Klein thay đổi dung mạo một lần nữa, biến mình càng giống dân bản địa hơn.
Hắn tìm tới một cửa hàng chuyên môn, mua một đôi găng làm từ sợi đay, vải bọc xác và túi chứa xác. Rồi, căn cứ vào đặc điểm cảnh vật chung quanh từ hình ảnh cầu nguyện mà mình xem, hắn đi thẳng đến dưới chân cây cầu nọ, tìm ra cô gái đã chết dưới xó xỉnh, chết trong mớ bùn lầy kia.
Vì vẫn đang là mùa đông, thời tiết không quá nóng bức, thi thể chưa xuất hiện dấu hiệu bị phân hủy, nhưng làn da rữa nát và mùi hôi thối vẫn khiến Klein thấy buồn nôn theo bản năng.
Hắn không lập tức an táng cô gái mong muốn được sống như một con người này trong tối hôm qua, là vì bị sự kiện gần đây ảnh hưởng. Bayam trong giờ giới nghiêm rất nghiêm ngặt vào ban đêm, hơn nữa phải đến hừng đông nghĩa trang mới mở cửa.
Móc một bình kim loại nhỏ ra, Klein đổ chút Dầu Cragg vào tay, bôi lên chóp mũi.
Cảm giác nghẹt thở choán đầy tâm trí hắn. Mùi bạc hà trộn lẫn với thuốc khử trùng lấp kín khứu giác hắn, khiến hắn tỉnh táo tới mức giống như vừa rơi vào một hải dương đầy những khối băng trôi lơ lửng, không còn bị ảnh hưởng bởi những thứ mùi khác nữa.
Cất bình kim loại nhỏ đi, Klein đeo găng tay vào, tiến lên mấy bước, ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể phụ nữ kia.
Hắn trải vải bọc xác ra, cuốn cô gái vào rồi mới bắt đầu nhẹ nhàng chuyển thi thể cô vào trong túi chứa xác.
Mang chiếc túi trên vai, hắn cố tình bước qua những khu phố phồn hoa nhất ở Bayam, mãi cho tới khi ra ngoại thành, xuôi theo con đường chật hẹp mà xe ngựa không thể đi qua, leo lên giữa đỉnh núi bên bờ biển.
Nơi đây có một nghĩa trang được Giáo hội Bão Táp và Dinh Thống đốc đặc biệt chuẩn bị cho thổ dân bản địa.