Quận Đông Chester, bên trong trang viên gia tộc Hall.
Audrey ngồi trước bàn trang điểm, đốt cháy một ngọn nến.
Sau đó, dưới ánh lửa hơi lay động, cô nhìn vào mình trong gương. Đôi con ngươi xanh lục dần dần sâu thẳm, khiến cho người khác không thể dời mắt, tựa như ngay cả linh hồn họ cũng muốn đắm chìm vào chúng.
“Audrey, trong giấc mơ đêm nay, ngươi phải duy trì sự tỉnh táo.” Cô dịu dàng tự nói với bản thân.
Đây là một “Tâm lý ám thị” đơn giản.
Bài ca dao cổ được nghe vào lúc hoàng hôn đã mang lại linh cảm cho cô, khiến cô nổi hứng muốn thăm dò giấc mơ của mình, xem có thể tiến vào biển rộng tiềm thức và bầu trời linh tính của toàn bộ sinh linh được không.
Đây là một thử nghiệm mà các “Bác Sĩ Tâm Lý” khác chưa bao giờ nghĩ tới, ít nhất là chưa có trải nghiệm tương tự nào trong những tài liệu tham khảo được cung cấp bởi Hội Tâm Lý Luyện Kim —tự ám thị chính mình, tự thăm dò giấc mơ của chính mình.
Có lẽ mình sẽ tìm thấy dấu vết gì đó về Cự Long Tâm Linh, thậm chí cả Thành Kỳ Tích Leviseyd… Audrey thu hồi tầm mắt, gỡ Lời Nói Dối đã biến thành dây chuyền hồng ngọc xuống, cất nó vào hộp trang sức.
Cô sợ thứ vật phẩm thần kỳ có thể phóng đại cảm xúc này sẽ ảnh hưởng đến mình trong chính giấc mơ của bản thân, tạo nên tổn thương không cần thiết. Vì thế, cô cần xử lý cẩn thận trước.
Xong xuôi, Audrey vô thức nhìn ảnh phản chiếu của mình trong gương, phát hiện ra một ít khuyết điểm trên gương mặt.
Lúc đeo Lời Nói Dối, cô cảm thấy vẻ đẹp của mình khiến cho người người đều bị cuốn hút.
Thức tỉnh đi, Audrey. Chẳng qua đây chỉ là một lời nói dối thôi! Cô giơ bàn tay phải lên, khẽ vuốt gương mặt.
Giờ này, cô thấy rất may vì mình đã đặt tên cho vật phẩm thần kỳ kia là Lời Nói Dối để bản thân luôn tỉnh táo. Bằng không, một ngày nào đó, cô sẽ hoàn toàn ỷ vào nó, không chịu đối mặt với chính con người thật của mình. Mà một khi cô đã đánh mất nó, rất có thể sẽ trực tiếp mất khống chế.
Những cô gái có vẻ ngoài khá phổ thông kia mà đeo Lời Nói Dối này lên, khiến cho dung mạo mình trở nên hoàn hảo, chắc sẽ không bao giờ muốn bỏ ra nữa, sống chết cũng phải giữ lại… Đối với một Người Phi Phàm, không thể có trạng thái tâm lý như vậy… Audrey thở dài một tiếng, đứng dậy.
Mặc bộ áo ngủ bằng lụa trơn mịn, cô nhẹ nhàng bước đi trong gian phòng ấm áp như gió xuân với sự mong đợi. Trở lại chiếc giường co giãn mềm mại thoải mái, cô kéo sợi dây ở đầu giường.
Hầu gái thân cận Annie mở cửa bước vào, nhẹ nhàng tắt đèn dầu.
Chẳng mấy chốc, Audrey đã ngủ thiếp đi.
Bên trong thế giới mơ hồ, cô bỗng giật mình, ý thức được mình đang nằm mơ.
Cô hứng thú nhìn quanh một vòng, tự nhủ thầm:
Đây chính là “giấc mơ sáng suốt (*)” trong tâm lý học à?
Trong thần bí học cũng có khái niệm tương tự.
Thật sự hữu hiệu. Mình dựa vào “Tâm lý ám thị” đơn giản, thành công bước vào “giấc mơ sáng suốt”. Audrey, ngươi quả là một thiên tài~ Không, không, không, không, đây chỉ là ứng dụng của năng lực siêu phàm thôi, không thể lấy làm kiêu ngạo.
Bấy giờ, Audrey đã biết rõ cảnh mơ trước mắt là gì.
Cô đang bước đi trên một con đường tối tăm chật hẹp, xung quanh là rừng rậm hắc ám, phía trước là một lâu đài với ngọn tháp cao ngất.
Tiếng sói tru kéo dài, tiếng thở dốc rợn tóc gáy và chậm rãi, tiếng thét thê thảm ai oán bị gián đoạn vang lên khắp tứ phía, tạo thành một bầu không khí nguy hiểm và ngột ngạt.