Phía trên sương xám, trong cung điện giống như nơi ở của Cự Nhân.
Ngồi ngay ngắn trên vị trí ‘Kẻ Khờ’, Klein nhấc tay phải lên, khiến Quyền Trượng Hải Thần bay ra từ trong đống đồ linh tinh, rơi vào lòng bàn tay.
Hắn vốn muốn để món đồ có thể so sánh với Vật Phong Ấn cấp 1 này ngay bên cạnh ghế ngồi, chứng minh đây là sự tôn trọng đối với một vật phẩm cấp độ Bán Thần. Song, suy nghĩ kỹ lưỡng một lúc, hắn tin rằng Quyền Trượng Hải Thần vẫn không thể xứng đôi được với sự thần bí và quyền năng của “Kẻ Khờ” – người có thể đối kháng được với Chúa Sáng Thế Chân Thực và Ma Nữ Nguyên Sơ. Chỉ có Lá Bài Khinh Nhờn mới miễn cưỡng đạt được cấp độ này. Thế nên, hắn vẫn ném Quyền Trượng Hải Thần vào trong đống đồ lộn xộn kia.
Nhìn thấy những điểm sáng xanh lam lượn lờ quanh đoản trượng xương trắng, Klein suy nghĩ, đưa ra cho chúng ý tưởng phân chia sơ bộ.
Đúng như hắn dự tính, những điểm sáng xanh lam kia bắt đầu tự phân hóa dựa trên ý chí của hắn. Cái nào là lời ca ngợi “Hải Thần” đơn thuần, cầu nguyện chẳng để làm gì thì chìm xuống dưới đáy, nhanh chóng biến mất. Cái nào liên quan tới xưng tội, liên quan tới khẩn cầu thì nổi lên, lại gần lòng bàn tay Klein hơn.
Căn cứ vào trực giác linh tính, hắn “chạm” vào một trong số đó.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy những cơn sóng khổng lồ dâng cao, nghe thấy tiếng gió gào thét.
Một con thuyền đánh cá đang chìm nổi, liên tục phập phồng qua lại giữa mặt biển xanh sâu thẳm nhấp nhô, có thể bị lật úp bất cứ lúc nào.
Phía trên thuyền đánh cá, mấy người rõ ràng là dân bản địa hoặc ôm chặt cột buồm, hoặc lôi kéo dây thừng, vắt kiệt chút nỗ lực cuối cùng của họ ra để cố sống sót. Trong đó khá nhiều người đang hoảng loạn và hoang mang tụng niệm tôn danh của “Hải Thần”.
Klein nhận ra đây chính là những người đang khẩn cầu, liền giơ chiếc quyền trượng màu trắng ngà lên.
Trên đỉnh quyền trưởng, từng viên “đá quý” màu xanh lam lần lượt tỏa ra vầng sáng, nối liền thành một dải, chiếu vào trong tràng cảnh vừa rồi.
Các ngư dân đang dần tuyệt vọng bỗng cảm thấy con thuyền như bị hất tung lên từ từ bình yên trở lại.
Họ ngạc nhiên nhìn quanh, trông thấy tầng tầng ngọn sóng cao như núi đã dịu xuống tự bao giờ, cuồng phong hoành hành trên mặt biển thì càng lúc càng chậm lại, êm dịu như vị bia Zarhar.
Mây đen chồng chất lên nhau giữa không trung tiêu tán, cơn bão tố còn chưa kịp thành hình đã bị một sức mạnh thần bí cưỡng ép rút về.
Các ngư dân nhanh chóng tỉnh lại từ trạng thái đờ đẫn, cuối cùng cũng hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra:
“Hải Thần” ban phước cho mọi người, “Hải Thần” đã bày ra uy nghiêm của Thần!
Bịch! Bịch! Bịch!
Toàn bộ bọn họ đều nằm rạp trên mặt boong tàu, xòe hai tay ra áp lên bên miệng, tụng niệm tôn danh “Hải Thần” một cách lộn xộn:
“Cảm tạ ngài, ca ngợi ngài. Bề tôi của biển rộng và Linh giới, thủ hộ giả của Quần đảo Rorsted, kẻ chi phối sinh vật dưới đáy biển, người khống chế sóng thần và gió bão, Kalvetua vĩ đại!”