Tiền truy nã… Cơ mặt Danitz co giật khi gã cố nặn ra một nụ cười, tỏ vẻ như mình không phải là ‘Liệt Diễm’, và mình cũng không quan tâm một li tới chuyện này.
Đợi đến khi Elland rời đi, gã bất ngờ xoay người lại, nói với Gehrman Sparrow:
“Tôi nghĩ chúng ta nên đổi một quán trọ khác thì hơn. Không, tốt nhất là mau chóng rời khỏi Bayam!”
Nếu gánh trên vai số tiền thưởng hơn 5000 bảng, thì đi đến đâu mình cũng không được an toàn! Đám hải tặc và nhà thám hiểm cùng cấp độ với mình chắc chắn sẽ vọt tới như đàn cá mập ngửi thấy mùi máu! Con mồi chúng có thể vừa dễ dàng giải quyết vừa chứng minh bản thân, lại còn treo số tiền thưởng cực cao luôn luôn được nhiệt liệt hoan nghênh, không thua kém gì một kho báu cả! Danitz đè nén cơn hò hét sâu trong lòng.
Klein không đồng ý, cũng chẳng phản đối, chỉ ung dung nở một nụ cười:
“Ngươi lo rằng tiền treo thưởng của mình sẽ tăng quá cao à?”
Danitz nặng nề gật đầu, cảm thấy rốt cuộc tên điên Gehrman Sparrow này cũng nói ra được cái gì đó giống tiếng người.
“Trừ trốn tránh, ngươi vẫn còn một biện pháp khác để giải quyết.” Vừa nói, Klein vừa bước tới gần giá treo mũ áo.
“Là gì?” Danitz vô thức hỏi lại.
Klein gỡ chiếc mũ phớt bằng lụa cao nửa xuống, đội lên đầu:
“Tăng Danh sách của mình lên.”
Khiến thực lực tương xứng với tiền truy nã… Hắn mặc áo khoác, vặn nắm cửa, ra khỏi phòng.
Tăng lên Danh sách 6? Trở thành “Nhà Âm Mưu”? Danitz ngẩn ra mất hai giây, đột nhiên nhíu mày, nghiến răng nhăn nhó.
Thời điểm uống ma dược Danh sách 9 “Thợ Săn” và Danh sách 8 “Kẻ Khiêu Khích”, gã không cảm thấy vấn đề gì quá lớn. Thậm chí, gã còn bắt đầu ao ước mình có thể tìm thấy những kho báu khổng lồ trong truyền thuyết, lấy được phối phương ma dược và vật liệu tương ứng của Danh sách trung và cao, thăng cấp lên thành Bán Thần, trở thành vương giả mới trên biển rộng. Song, cơn đau mãnh liệt và cảm giác tồi tệ mà ma dược “Kẻ Phóng Hỏa” mang lại khiến gã nghĩ mà sợ, khiến gã e ngại. Gã không thể tin nổi, dù đã tuân theo chỉ dẫn của thuyền trưởng một cách nghiêm ngặt, liên tục khiêu khích đối thủ, vậy mà bản thân gã vẫn suýt mất khống chế.
Điều này khiến Danitz không khỏi cân nhắc xem, mình có nên kiếm thật nhiều tiền, sau đó quay về Intis làm một nhà tài phiệt hay không.
Gã đứng nguyên đó, khó xử mất mấy phút, cuối cùng cũng thấu suốt một vấn đề:
Kể cả có muốn thăng cấp bằng cách uống ma dược, mình cũng không thể làm điều đó trong thời gian ngắn được. Mình còn phải thu thập phối phương và vật liệu, đây lại không phải chuyện dễ dàng gì. Mà tiền truy nã có lẽ sẽ được đăng lên vào ngày mai, thậm chí là ngay hôm nay!
Cho nên, vẫn phải đổi quán trọ khác, rời khỏi Bayam sớm nhất có thể thôi!
Sau khi rời khỏi Công ty Thương mại Ralph, trông có vẻ cực kỳ chăm chỉ nhưng thực ra rất tùy tiện qua loa, Alger tìm đến mấy chỗ nghe ngóng tin tức. Đến gần trưa, anh ta lại nhận được tình báo mới truyền tới từ Giáo hội Bão Táp: