Danitz nghẹn họng, mãi không nói nên lời, ấm ức đứng sang một bên nhìn Gehrman Sparrow đốt nến và bột phấn, nhỏ nước cất.
Ngửi thấy mùi hương tràn ngập trong không khí, gã không khỏi nâng giọng lên cao vút:
“Vật liệu đang dùng b-bị sai rồi kìa?”
Gã nhớ rõ rằng, trong lúc thờ cúng “Hải Thần”, Quân Phản Kháng không hề dùng mấy thứ như tinh dầu Trăng Tròn, hoa Say Ngủ và quất Tay Vàng.
Có phải ngươi đang cầu nguyện Nữ Thần Đêm Tối đâu!
Klein nghiêng đầu nhìn gã một cái, lại dời mắt về phía tế đàn:
“Chẳng vấn đề gì.”
Với tư cách một con người chuyên nghiệp thường xuyên hiến tế cũng như nhận hiến tế, hắn biết rất rõ rằng đốt nước cất, tinh dầu và bột phấn thảo dược có hai tác dụng chính. Một là trợ giúp người chủ trì nghi thức điều chỉnh linh tính để bước vào trạng thái tốt nhất, hai là để lấy lòng đối tượng hiến tế, tăng khả năng được đối phương đáp lại. Ở phương diện này, mỗi một vị thần linh đều sẽ có một vật được yêu chuộng và thiên vị riêng.
Mà lần hiến tế này chủ yếu dựa trên trạng thái tinh thần khác thường của Kalvetua. Hai thứ đều không thể thiếu chính là việc nó đã hoàn toàn điên cuồng và cực kỳ khát cầu mùi của sương xám, còn những thứ khác có ra sao cũng chẳng quan trọng.
Chỉ cần thỏa mãn đủ hai điều kiện ấy, có lấy lòng hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến nghi thức được cử hành. Nó vừa không nâng cao xác suất thành công, cũng chẳng giảm tỉ lệ thất bại, chỉ cần xử lý qua loa là được.
Nếu Kalvetua còn lý trí, dù cho ta vẫn tuân thủ hệt như nghi thức yêu cầu, ngươi nghĩ nó sẽ đáp lại ta chắc? Klein thầm trào phúng một câu, lùi về sau một bước, chuẩn bị bắt đầu khâu quan trọng nhất.
Nghĩ một lát, hắn không xoay đầu, trực tiếp nói:
“Cách xa chút.”
Ta á? Danitz không những chẳng giận mà còn lấy làm mừng, vội vàng gật đầu:
“Được, làm ngay!”
Gã chạy bình bịch về phía cửa nhà kho, định bụng sẽ chạy trốn ngay khi có gì không ổn xảy ra.
Klein khép hờ mắt, suy tưởng tới vô số quả cầu ánh sáng chồng lấp lên nhau, nhanh chóng tiến vào trạng thái.
Dùng tiếng Tinh Linh, hắn trầm giọng tụng niệm:
“Bề tôi của biển rộng và Linh giới, thủ hộ giả của Quần đảo Rorsted, kẻ chi phối sinh vật dưới đáy biển, người khống chế sóng thần và gió bão, Kalvetua vĩ đại.
Tôi tớ trung thực của ngài khẩn cầu ngài chú ý;
Khẩn cầu ngài nhận lấy vật kính dâng;
Khẩn cầu ngài mở ra cánh cửa quốc gia.”
Khi hắn đọc từng câu từ tối nghĩa trúc trắc kia ra, tiếng gió bỗng vang lên trong bức tường linh tính, dần dần mạnh hơn như thể muốn lật tung mọi thứ lên.
Gấu áo Klein bay phần phật, hắn lấy ra một chai kim loại nhỏ khác đã chuẩn bị từ trước, đổ khoảng 5ml máu còn lại của Thợ Săn Nghìn Mặt ra khoảng không.
Đây là một vật liệu rất giàu linh tính!
Cuồng phong hút lấy từng giọt máu, gào thét và chui vào trong ngọn nến tượng trưng cho “Hải Thần” Kalvetua.
Không một tiếng động, ánh nến kia nở bùng lên rồi hình thành một cánh cửa hư ảo, mặt ngoài phủ đầy ký hiệu tượng trưng và tiêu thức ma pháp, bên trong lờ mờ vang lên tiếng sóng biển rì rào.