Khụ, thực ra tôi vốn nghĩ mình không cần phải xin nghỉ phép. Chỉ là mấy hôm trước tôi đã luôn bị kẹt văn, kẹt đến nỗi không còn một bản thảo tích trữ nào. Tôi phải thức đến 1 giờ sáng mới lên giường đi ngủ. Những người khác có thể thoái thác mấy lời hẹn ngắn, nhưng năng lượng của tôi chỉ cho phép tôi viết cuốn sách này thật tốt. Móa nó, tôi cũng không biết đến bao giờ tài khoản Wechat chính thức mới được cập nhật đây.
Kẹt văn không đồng nghĩa với việc tôi không biết viết nội dung cốt truyện ra sao, triển khai như thế nào. Việc này đã được dự tính kỹ từ sớm rồi. Vấn đề là làm sao để triển khai ra, làm sao để khiến nội dung cốt truyện được trôi chảy mượt mà và cuốn hút nhất có thể. Giống như chương vừa qua, rất nhiều bạn đã hỏi tại sao lại chen một đoạn Falls trở thành “Bậc Thầy Ảo Thuật” vào giữa, chuyện này thì liên quan gì? Đáp án dĩ nhiên là không có liên quan gì quá lớn, chủ yếu là để chuyển tiếp.