Thấy Gehrman Sparrow mặc áo khoác, đội mũ và cầm gậy batoong lên, Danitz mới nhớ ra hình như mình đã bị bỏ quên.
Gã ho một tiếng, dưới hai ánh nhìn chằm chằm, gã lên tiếng:
“Tôi-Tôi có cần đi theo không?”
Tốt nhất là không… Ai biết sẽ phát sinh chuyện gì! Trước đó chỉ là dừng ở Cảng Bansy thôi cũng đã đụng độ sự kiện khá quỷ dị rồi. Tối qua mang Gehrman Sparrow đi thăm người liên lạc của Quân Phản Kháng, kết quả là chọc vào nguyền rủa từ “Hải Thần”. Nếu hôm nay theo chân tên điên này đi kiếm đám nhà khảo cổ học Leticia, ai biết lại xảy ra thứ trời ơi đất hỡi gì nữa! Danitz cúi đầu nhìn thanh nẹp bên tay trái, cảm thấy chỉ trong mấy ngày gần đây thôi, gã đã phải đối mặt với nhiều sự kiện hơn cả mấy tháng qua, thậm chí nửa năm qua.
“Cậu có thể ở lại đây, nhưng chờ thêm lát nữa sẽ có người đến tra xét đấy.” Elland cười ha hả.
Sẽ có người đến tra xét? Sau đó hải tặc ‘Liệt Diễm’ sa lưới, biến thành kim bảng? Danitz nhướn mày, cười khô khốc:
“Bên cạnh tiền treo thưởng, cũng chẳng mấy khi có dịp được kiếm tiền từ phía quân đội. Tôi rất lấy làm vui lòng khi được thử một lần.
Vấn đề duy nhất là các người phải chờ mấy phút, tôi cần giả trang. Ngài thuyền trưởng, tôi không hy vọng sẽ dẫn tới những hiểu lầm không cần thiết, từ đó làm ông khó xử.”
Nếu không giả trang, một hải tặc vĩ đại như mình lại cùng hành động với quân đội và giáo hội, kết cục chỉ có thể là bị bắt gọn ngay tắp lự… Danitz tưởng tượng ra cảnh bị trực tiếp ấn ngã xuống, lưng bị đầu gối ép cứng, chỉ có thể vùng vẫy giãy giụa như một con cá nheo.
Elland ngẫm nghĩ vài giây, móc từ trong túi ra một cái mặt nạ sắt đen, ném qua:
“Đeo nó lên là được, chuyện còn lại cứ để tôi giải thích.”
Ừm, chả việc gì phải lãng phí thời gian vào chuyện giả trang vô dụng kia… Klein thầm đánh giá trong lòng.
Không nói một lời, hắn vặn nắm cửa, bước ra khỏi phòng.
Elland đi sát phía sau, Danitz vừa đeo mặt nạ vừa vớ lấy áo khoác vội đuổi theo.
Khi đã đến con phố ngập lụt nhưng chẳng có mấy người qua đường, Klein đè mũ xuống:
“Tìm bằng cách nào?”
Elland cười:
“Tra xét trên khu vực được phân chia.
Chức nghiệp phi phàm của tôi có vài điểm đặc biệt. Chỉ cần gặp được người thật, ảnh chụp hoặc tranh phác họa, sẽ có thể luôn ghi nhớ kỹ hình dạng của mục tiêu, nhận được cảm ứng đi kèm ở một cấp độ siêu phàm. Ừm, tôi còn có thể phát giác ra những nhân tố không bình thường, nắm chắc các dấu vết không rõ ràng. Kết hợp hai điều này lại, có thể tiến hành tra xét khá hữu hiệu.”
Danh sách 8 “Quan Trị An” của đường tắt ‘Trọng Tài’… Klein suy tư gật đầu, vừa đi vừa hỏi:
“Có vật phẩm của đám người đó không?”
——Tấm thông cáo Danitz dán tối qua có đính kèm tranh chân dung của Leticia, đây là Klein hoàn thành bằng nghi thức ma pháp tự mình cầu nguyện chính mình.